Chương 76. Chương 76
Cô vội vàng đi đến căn nhà nhỏ cạnh khách sạn gõ cánh cửa khép hờ:
"Đàm Tú Phương, một người thuê nhà hỏi em có thể nấu ba ngày bữa không. Chị lại đây hỏi em một chút."
Đàm Tú Phương sững sờ, cô chưa từng nghĩ tới khả năng này:
"Bà chủ à, không phải cơm canh cung ứng chị đã hủy bỏ rồi sao?"
Bà chủ xua xua tay:
"Không có nhiều người, cho nên chị lười làm, em tự mình xem, muốn làm thì chị nói hắn."
Không có lý do gì cự tuyệt tiền dâng đến cửa được, Đàm Tú Phương còn đang lo lắng không có biện pháp khách kiếm tiếng, bà chủ đã đưa đến cửa cô tự nhiên muốn tiếp.
Đàm Tú Phương trực tiếp đẩy dĩa thịt trên bàn còn chưa kịp động đũa, hỏi bà chủ:
"Một mâm đồ ăn như này đủ không, bao nhiêu tiền?"
Bây giờ đến lượt bà chủ ngạc nhiên:
"Đây không phải là bữa trưa của chính em à?"
Đàm Tú Phương cười nói:
"Đúng vậy, nhưng khách hàng là lớn nhất. Em bán cho khách trước, sau đó tự làm một phần cho chính mình."
Lần đầu tiên gặp cô gái nhỏ cuồng kiếm tiền đến mức này, bà chủ lười biếng, có chút không nói nên lời, nín lặng vài giây mới nghẹn ra được mấy chữ:
"Thôi tùy tiện em đi."
Đàm Tú Phương tính toán chi phí, mầm tỏi non và chao rẻ, bởi vì thịt ra mỡ cái này không cần sử dụng dầu, gia vị thêm không đáng giá bao tiền, quý nhất là thịt, hiện tại thịt 20 tệ một cân, nơi này khoảng 3 lạng, phí tổn 10 tệ.
"Hai mươi tệ cho một phần đi, cơ mà hôm nay không nấu cơm được, chỉ có bánh bột bắp là lương thực chính có được không?"
Bà chủ liếc xéo Đàm Tú Phương một cái:
"Không phải thiếu tiền sao? 25 tệ một phần, thích thì ăn không thì thôi, làm riêng một phần phí công, đúng không?"
Đàm Tú Phương hướng bà chủ dựng ngón tay cái.
"Em nghe chị."
Bà chủ đứng lên, suy nghĩ đến đây:
"Chờ đã, tôi sẽ hỏi đầu bếp xem em ấy có nguyện ý làm không?"
Khách trọ nghe xong nửa đùa nửa thật nói:
"Không thể nào, bà chủ, đầu bếp nhà cô không nghe lời cô sao?"
Bà chủ liếc mắt một cái:
"Nói bậy cái gì đó, người ta chẳng phải làm việc cho tôi. Họ là người thuê phòng ở, như anh vậy chỉ là thuê lâu dài, anh chờ tôi một chút."
Cô đi theo bà chủ mang đồ ăn đến khách sạn, trực tiếp báo giá rồi hỏi khách trọ kia có muốn ăn hay không.
Nghe nói đến 25 tệ một phần có chút đắt. Bà chủ cầm lấy cái đũa đưa cho hắn:
"Anh nếm thử một miếng thịt đi rồi lại nói đắt hay không đắt."
Ăn xong, khách trọ hai mắt sáng lên, khẩu vị đậm đà, món ăn này đặc biệt hợp khẩu vị của hắn.
"Thành giao, tôi mua."
Hắn cực kỳ sảng khoái lấy tiền ra trả.
Trong nháy mắt, cô đã kiếm được hơn mười tệ, Đàm Tú Phương không khỏi than thở, chẳng trách đời sau ai ai đều muốn vào thành đâu, trong thành tuy cần tiêu tiền nhiều, nhưng chỗ kiếm tiền cũng nhiều. Chứ mà mâm đồ ăn này đặt ở nông thôn, đừng nói 25 tệ, 15 tệ còn khó bán nữa là.
"Hoàn hồn đi, người như ở trên mây nghĩ cái gì vậy?"
Bà chủ quơ quơ cái tay trước mặt Đàm Tú Phương.
Đàm Tú Phương định thần lại, cười cười:
"Cám ơn bà chủ đã giúp đỡ."
Bà chủ uể oải ngáp dài: "Đừng cảm ơn chị, không liên quan gì đến chị. Bất quá em có muốn đặt một tấm thẻ bài trước cửa khách sạn, viết những món ăn mà em muốn cung ứng, như vậy nếu mà có khách nhân hỏi thì có thể trước tiên dự định,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền