Chương 75
Vội cả ngày, đem đậu hà lan cột lên chỗ bếp, Đàm Tú Phương bắt đầu nghĩ cách sửa sang mặt đất. Gian phòng này bà chủ khách sạn không phải coi trọng cho lắm, cho nên không có trải đá, vẫn là bùn đất, một khi tiếp nước mặt đất sẽ mềm đi, dẫm hai ba lần thì giống con đường lầy lội.
Còn Đàm Tú Phương thì sử dụng bếp lò nhiều, không thể tránh khỏi việc không cẩn thận rải chút nước lên mặt đất. Cô suy tư nửa ngày mới có chủ ý. Tuy nhiên, cô mới đến đây được vài ngày, dưới bếp than củi cũng không có nhiều. Do đó, những khối than đá đã nấu xong cô đập vụn ra lót ở bên dưới, tăng khả năng hút nước, trong phòng không còn quá ẩm ướt nữa.
Đàm Tú Phương nghĩ cô nên đi ra ngoài nhặt một ít đá, trở về đắp đất, gian phòng không lớn, việc này không có gì khó. Nghĩ vậy, cô đeo giỏ vào lưng rồi đi ra khỏi cửa.
Đến chạng vạng tối cô mới trở lại, bà chủ đang dựa vào cửa cắn hạt dưa, thấy Đàm Tú Phương trở về với cái giỏ nặng trĩu trên lưng, bà chủ nhướng mày:
"Làm cái gì đấy, vác cái gì nặng trĩu?"
Đàm Tú Phương nâng mu bàn tay lên lau mồ hôi, cười cười:
"Em nhặt một ít đá nhỏ về lót dưới nền."
Bà chủ nhìn Đàm Tú Phương như nhìn đồ ngốc, chỉ là thuê phòng ở mà thôi, hà tất nghiêm túc như vậy:
"Chị sẽ không giảm tiền thuê nhà đâu đấy nha!"
Đàm Tú Phương cũng không ngại: "Em biết." Cô là vì sức khỏe của bản thân, không phải cứ mỗi một lần làm cái gì là lại đi cò kè mặc cả với bà chủ để giảm tiền thuê nhà, ít nhất cô còn ở đây năm tháng, mỗi ngày ngây ngốc ở chỗ âm u ẩm ướt đối với thân thể không tốt.
"Thật sự có kẻ ngốc như vậy sao?"
Nhìn thấy Đàm Tú Phương vào nhà, bà chủ bĩu môi, làm như không thể tin tưởng được.
Mặc dù cảm thấy Đàm Tú Phương thật ngu ngốc nhưng bà chủ vẫn gọi chồng đem than đá nhà mình đã đốt xong cho vào giỏ đưa sang cho Đàm Tú Phương.
Sau ba ngày bận rộn với công việc, cuối cùng Đàm Tú Phương cũng phủ lên mặt đất trong nhà một lớp đá cuội và tro than, sau đó rắc một lớp cát mịn, dùng cuốc san phẳng, đạp lên đó thoải mái hơn nhiều, cảm giác cả căn phòng không còn ẩm ướt nữa.
Cùng lúc ấy, chao cô làm đã lên men ổn rồi, nhiệt độ bên trong túi khá cao, Đàm Tú Phương đem chao đổ ra ngoài, chờ đến nắng lên thì phơi một lát, chờ khí bên trong tan đi thì rải muối cùng rượu trắng, lại thả vài lát gừng vào, cuối cùng cho vào lọ đậy kín nắp.
Sau khi làm xong việc này, cô bận rộn bổ sung hàng hóa, cô tìm bà chủ nhờ bà chủ trung gian mua đồ. Đậu nành, đậu phộng cùng đường đã mua dùng xong rồi.
Trước đó, có thể là do Dương Lâm và những người đã ăn qua tào phớ nhà cô tuyên truyền giúp, đến ngày thứ ba khách hàng đến mua tào phớ càng ngày càng nhiều. Hai thùng tào phớ cô ở trước cổng quân doanh đã bán xong rồi, căn bản không cần đi chỗ khác, cho nên dẫn đến buổi sáng trở về càng ngày càng sớm.
Đàm Tú Phương hiện đang do dự giữa việc tăng số lượng tào phớ với việc làm những việc khác. Thật ra thì đó là biện pháp hữu hiệu nhất, vấn đề là cô chỉ có một người, muốn làm ăn buôn bán mở rộng hơn thì căn bản không lo liệu hết việc được, cho dù có tăng thêm cái nồi, chờ cô mang đi ra ngoài bán tào phớ, trong nhà không ai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền