ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 80. . Chương 80

Chương 80. Chương 80

Bà chủ lấy ra một bộ sườn xám có thêu hoa mẫu đơn trắng hình trăng lưỡi liềm, đưa cho Đàm Tú Phương:

"Xem có vừa không."

Đàm Tú Phương cầm lấy sườn xám, sờ trên tay rất mượt mà mềm mại, dù không biết các loại chất liệu vải cô cũng có thể nhận ra đó là tơ tằm. Thời đại này hẳn còn chưa có tơ tằm nhân tạo, cái này là hàng thật giá thật tơ tằm, giá cả không rẻ. Đàm Tú Phương sợ làm hỏng báo bối của bà chủ, nhanh chóng đẩy về:

"không cần đâu."

"Bảo em mặc thì em cứ mặc đi, quần áo để mặc. Cái sườn xám này lúc trẻ chị rất thích chỉ là bây giờ có tuổi rồi, không mặc được màu sắc như này. Loại màu sắc như này thích hợp với mấy cô gái trẻ tuổi."

Bà chủ khách sạn đẩy sườn xám cho Đàm Tú Phương:

"Nhanh chóng thay đi, đừng có ngượng ngùng, chị ở bên ngoài đợi em."

Nói rồi mở cửa đi ra ngoài.

Đàm Tú Phương đành phải cởi bỏ quần áo, thay bộ sườn xám lên. Sống hai đời đây là lần đầu tiên cô mặc sườn xám, cảm giác không được tự nhiên, lúc mở cửa đi ra còn không ngừng túm chỗ xẻ tà của sườn xám.

Hành động này khiến bà chủ che miệng cười, cười đến cả mặt Đàm Tú Phương đỏ bừng.

"Vẫn là thôi đi, em mặc cái này không thích hợp."

Đàm Tú Phương cảm thấy khó chịu, muốn cởi quần áo ra, bộ sườn xám này không hợp với cô.

Bà chủ mỉm cười, giữ cô lại:

"Này, gấp cái gì? Lại đây, lại đây ..."

Cô kéo Đàm Tú Phương đến bàn trang điểm, ấn bả vai:

"Ngồi xuống, em đợi một chút rồi xem đi."

Bà chủ cởi bỏ bím tóc đen trên đầu Đàm Tú Phương, chải tóc trước, sau đó để lược xuống, mười ngón tay lanh lợi lướt qua mái tóc đen như hoa, rất nhanh, mấy phút sau mái tóc của Đàm Tú Phương vòng qua đầu, bà chủ cầm cái châm cố định tóc lại, sau đó lui lại hai bước, vỗ vỗ tay:

"Đứng dậy soi gương đi."

Đàm Tú Phương bất an đứng dậy lùi lại để gương soi lộ nửa người. Trong gương, một cô gái mảnh mai yếu ớt xuất hiện, thiếu nữ mặt mày như họa, đôi lông mày lá liễu hơi cau lại, giống như những bức tranh vẽ các quý bà thời Trung Hoa Dân Quốc mà cô từng thấy ở đời trước.

Cô ngây người nhìn người trong gương, hoàn toàn không thể tưởng tượng được đó là chính mình.

Bà chủ cười tủm tỉm:

"Người dựa vào trang phục, Phật dựa kim trang. Em đó nha, trang điểm là có thể thay đổi, gương mặt em không tệ, cố gắng bảo dưỡng, đặc biệt là đôi tay này yêu quý một chút. Tay chính là gương mặt thứ hai của nữ nhân, thêm một đoạn thời gian chắc chắn vượt qua được nữ nhân vừa rồi."

Đàm Tú Phương không có ý định so sánh với Diêu Ngọc Khiết, cô chỉ hận Chu Gia Thành, hận chứ không yêu, cho nên so sánh nhan sắc là điều không cần thiết. Bất quá nữ nhân nào không thích trang điểm xinh đẹp đâu.

Đàm Tú Phương cười, từ tận đáy lòng:

"Cảm ơn bà chủ."

Hôm nay, bà chủ thật ra đã dạy cho cô một bài học hay. Đời trước thanh xuân tươi đẹp nhất của cô đã hoàn toàn cống hiến có miếng đất kia, mười mấy tuổi đã phơi đến da ám vàng rồi thành đen, đôi bàn tay đầy vết chai, một tầng rồi một tầng, đôi tay có thể so sánh với vỏ cây, cả người lao lực nặng nhọc. Chờ đến khi về già, vào thành phố gặp được Thẩm Nhất Phi cô mới có thể thanh thản một chút, lúc đó cô đã ngoài 60,70 tuổi.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng có thể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip