Chương 81. Chương 81
Hôm nay, Lưu Thải Vân làm một cái bắp cải và một con cá cho bữa trưa.
Diêu Ngọc Khiết nhìn thấy đồ ăn là đã không muốn ăn rồi, cá chiên không đều, có chỗ chiên vàng, có chỗ trắng phếu, mùi tanh cũng không xử lý để áp chế đi, tanh nồng, ăn như thế nào được? Đặc biệt nửa giờ trước cô ở khách sạn mới thấy hai người ăn thịt kho tàu cùng cá trích chiên đủ sắc, hương vị, mà về nhà đối mặt với mấy món như này, sao mà nuốt trôi nổi.
Bọn họ ai thích ăn thì ăn đi! Cô tiếp tục ăn củ cải khô và đậu hũ khô.
Diêu Ngọc Khiết không nói lời nào, bưng một chén cơm lên, ăn cùng củ cải khô và đậu phụ khô. Đậu hũ khô không cay, chủ yếu là thơm, củ cải khô có thả chút ớt bột, hơi cay ăn với cơm rất ngon, so với cá tanh hôi cùng với bắp cải luộc trên bàn ngon hơn biết bao nhiêu.
Thấy cô ăn ngon, Chu Tiểu Lan và Chu Lập Ân cũng nổi cơn thèm.
Mặc dù Diêu Ngọc Khiết tính khí kiêu ngạo, xét tổng thể không phải người ác độc. Thấy Chu Lập Ân háo hức nhìn mình, cô hào phóng gắp mấy miếng đậu hũ khô đưa cho hắn:
"Củ cải khô có ớt, không ăn được, thử đậu hũ khô đi."
"Cám ơn thím."
Chu Lập Ân thu hồi ánh mắt, chuyên tâm mà ăn tàu hũ khô, bộ dạng nhỏ nhắn nghiêm túc cực kỳ.
Chu Tiểu Lan nhìn nó, hỏi:
"Ăn ngon không?"
Chu Lập Ân lớn tiếng đáp :
"Rất là ngon."
Phản ứng của trẻ con không dối gạt được, đứa nhỏ thà chọn đậu hũ khô cũng không thèm ăn cá thì có nghĩa là đậu hũ khô này hương vị xác thực không tồi.
Tuy nhiên, người lớn có thể kiềm chế bản thân dù thích đi nữa cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là tốc độ ăn cá đã chậm lại đáng kể, nhất là khi người ta nhìn thấy một lớn một nhỏ ăn đến hăng say, nhìn lại đồ ăn trong chén của mình, quả thực là nhạt như nước ốc.
Cá là thứ ngon nhưng phải nấu chín kỹ, áp đi mùi tanh, tẩm ướp hương vị đậm đà, làm không tốt sẽ không ngon bằng rau xanh, củ cải.
Vì vậy, khi Diêu Ngọc Khiết ăn cơm xong, trên bàn còn lại hơn phân nửa đồ ăn, cô ngẩng đầu nhìn Chu Gia Thành:
"Ăn đi, sao anh không ăn, anh không phải thích ăn cá sao?"
Chu Gia Thành lấy đũa gắp cá:
"Liền ăn đây."
Diêu Ngọc Khiết liếc hắn một cái, hào phóng đẩy nửa gói đậu hũ khô và củ cải khô còn lại ra giữa bàn:
"Em no rồi, mọi người từ từ ăn."
Thấy cô ăn ngon miệng như vậy, Chu Tiểu Lan nghe theo lời Diêu Ngọc Khiết, cũng gắp một miếng đậu hũ khô bỏ vào miệng, nhai nhai vừa nhai vừa nói:
"Mẹ ăn ngon thật, mẹ cũng nếm thử đi."
Nhìn thấy bộ dạng của con gái giống như chưa bao giờ ăn được đồ ngon, Lưu Thải Vân ê ẩm mà nói:
"Có ăn ngon như vậy sao?"
"Không tin mẹ ăn thử một miếng đi."
Chu Tiểu Lan gắp một miếng bỏ vào bát của mẹ, sau đó thấp giọng thở dài cảm thán:
"Ai da, đồ ăn trong thành phố ngon thật, chúng ta ở nông thôn khắp nơi đều có củ cải trắng mà ai làm được đồ ăn ngon như vậy, khó trách mọi người đều nói trong thành thật tốt. Mẹ chúng ta ở trong thành đi, đừng về quê nữa."
"Muốn quay về thì phải có chỗ quay về."
Lưu Thải Vân ngẩng đầu phản bác, nhà bị cháy rụi, bọn họ trở về thì ở chỗ nào? Xây nhà không tốn tiền à?
Chu Tiểu Lan vui mừng, thậm chí còn cho rằng việc nhà bị cháy không phải chuyện gì xấu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền