Chương 89. Chương 89
Bởi vì quá bận rộn với những việc này, Đàm Tú Phương đã quên mất mình và chị Ngu đi mua một ít bột ngọc trai rồi kem dưỡng da tay linh tinh.
Vẫn là chị ấy chủ động đến tìm cô:
"Em bận việc gì vậy, trừ lúc ăn cơm không thể thấy được em."
Đàm Tú Phương xấu hổ cười cười:
"Cái này không phải do đồ vật trong nhà đều tiêu gần như cạn kiệt rồi sao? Em đi mua chút đồ ăn trở về."
Chị chủ nhìn thấy đống đồ gói lớn túi nhỏ, bất đắc dĩ mà lắc đầu:
"Em muốn bận đến khi nào a? Thôi quên đi, hai cái này cho em, màu trắng buổi tối rửa mặt sạch sẽ thì bôi nhẹ một lớp trên mặt, nhẹ nhàng vỗ vỗ cho thấm vào da. Màu xanh lục này là dùng cho tay, buổi tối trước khi đi ngủ đổ một chút vào lòng bàn tay, xoa đều. Làm xong thì đeo cái này vào đi ngủ là được."
Đàm Tú Phương nhanh chóng lau tay lên tạp dề, tiếp nhận đồ vật tò mò nhìn cái bao tay:
"Còn phải mang cái này hả chị?"
Đôi găng tay này hẳn là do chị chủ tự mình làm, kỹ năng may vá của chị ấy tốt hơn nhiều so với việc nấu nướng, ít nhất là găng tay ra hình ra dáng. Găng tay được làm bằng vải vụn màu be có lớp bông mềm ở giữa, sờ vào rất mềm và dễ chịu.
Chị chủ nhìn đôi bàn tay đầy vết chai do làm lụng vất vả của Đàm Tú Phương trông như phụ nữ ba bốn mươi tuổi:
"Em xem em tàn phá đôi tay còn hơn cả khuôn mặt, hiện giờ chỉ có một biện pháp khắc phục thôi, lột da chết đi, mọc ra da mới, tay em mới đẹp được."
"A?" Đàm Tú Phương lắp bắp kinh hãi:
"Cái này được không?"
Chị chủ trợn mắt:
"Tại sao không? Đây là chính chị làm đấy, dùng vừa tốt vừa rẻ, chờ dùng xong lại mua nguyên liệu lại đây đi, chị giúp em làm."
Đàm Tú Phương cười cảm kích:
"Vâng, cảm ơn chị Ngu."
Trả lời cô là tấm lưng yểu điệu mảnh mai của chị chủ xinh đẹp.
Sau khi bán đồ ăn sáng xong, Đàm Tú Phương đi chợ rau mua một rổ rau lớn, ngoài ra còn có cá quế mà Ngô Phong yêu cầu, cô mua thêm ít xương cốt, thịt với chân gà về.
Hôm nay buổi tối là muốn mời khách ăn cơm, cô bán tào phớ xong rồi thì đi chợ mua chút đồ ăn mới mẻ. Hơn nữa Ngô Phong một người tới, sau này đi học cũng phải dựa vào anh ấy cùng chiến hữu của anh ấy. Có cái câu là lễ nhiều người không trách, người khác giúp cô, cô cũng cần cảm ơn, có qua có lại, như vậy mới có thể lâu dài.
Bởi vì không có nhiều người, tổng cộng chỉ có bốn người, đồ ăn cô chuẩn bị không phải đặc biệt nhiều, chỉ có hai món mặn một món canh. Món mặn là cá quế chiên xù, cá hầm cải chua, món rau gồm đậu que xào đậu hủ khô, súp lơ xào, cuối cùng còn có một tô canh xương ống củ cải.
Khi nhìn thấy các món ăn trên bàn, Ngô Phong ngạc nhiên:
"Em gái à, tay nghề nấu nướng của em tốt thật đấy. Anh đã sớm phát hiện ra, đồ ăn em làm khá hòa hợp."
Đàm Tú Phương đã sớm nghĩ ra lý do thoái thác:
"Vài năm trước, em cùng cha mẹ nuôi chạy nạn, phiêu bạc khắp nơi, đi qua rất nhiều địa phương, cha nuôi là đầu bếp một tay trù nghệ, thường xuyên đi bếp khách sạn hỗ trợ, em cũng đi theo xem, lung tung học được không ít."
Cô thuần túy là tìm cớ, cha mẹ nuôi cô đều đã qua đời, một đường chạy nạn bôn ba, thân bằng quyến thuộc cũng đã chết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền