Chương 90. Chương 90
Cô vào thành phố Giang đã được hai tháng, còn chưa bao lâu nữa là Tết Nguyên Đán, người thân cận nhất của cô vẫn chưa xuất hiện, có lẽ năm đầu tiên sau khi sống lại một đời, cô lẻ loi đón Tết Nguyên Đán, trong lòng hơi chút hụt hẫng.
Nhưng loại chuyện này không thể vội vàng, mà muốn vội cũng không làm gì được. Chỉ có thể thuyết phục bản thân kiên nhẫn đừng nóng nảy, kiếp này bọn họ sẽ không bỏ lỡ nhau nữa.
Nghĩ đến việc ngày mai sẽ lên lớp đi học, đời này đánh rớt hai chữ thất học, Đàm Tú Phương cao hứng đến mức nằm trên giường lăn lộn một lúc mới chìm vào giấc ngủ.
Nhắm mắt lại không bao lâu, cô liền mơ thấy mình đi vào lớp học, gặp phải một người quen thuộc, Thẩm Nhất Phi đang đứng trên bục giảng, thần thái phấn chấn, mọi người bên dưới không ngừng vỗ tay, tay phải đỏ lên mà vẫn vỗ.
Sau khi kết thúc, thấy Thẩm Nhất Phi chuẩn bị ra khỏi phòng học, cô liền chạy tới, kích động gọi anh ấy:
"Thẩm Nhất Phi ..."
Thẩm Nhất Phi quay đầu, ánh mặt lạnh nhạt mà nhìn cô:
"Cô là ai?"
Đàm Tú Phương đột nhiên tỉnh lại, mới nhận ra vừa rồi cô đang nằm mơ. Cô có chút u sầu cùng phiền muộn, lần đầu tiên mơ thấy Thẩm Nhất Phi, thế mà anh ấy hỏi cô một câu, cô là ai?
Đã từng nghe nói qua, mộng là tư tưởng kéo dài của người nằm mộng, có lẽ lời này không sai. Nếu cô hiện tại cùng Thẩm Nhất Phi tương ngộ, Thẩm Nhất Phi nhất định sẽ nhận không ra cô, hỏi một câu cô là ai là chuyện đương nhiên.
Nghĩ đến một người kiếp trước làm bạn với nhau mười mấy năm đột nhiên trở thành người xa lạ, tương phùng không quen biết, Đàm Tú Phương trong lòng đột nhiên dâng lên cái cảm giác suy sút, chua sót, buồn bã vô tận.
Cô suy nghĩ một hồi, không khỏi tự giễu chính mình: Mi đang nghĩ gì vậy? Người còn chưa có gặp đâu đã nghĩ đến chuyện quen biết hay không quen biết không khỏi quá sớm.
Chính là đêm nay cô mơ thấy Thẩm Nhất Phi, điều đó có nghĩa là có thể cô ấy sẽ sớm được gặp anh ấy sao?
Bởi vì giấc mơ này, ban ngày Đàm Tú Phương trong tình trạng uể oải ỉu xìu. Đến tối, sau khi ăn tối xong, cô cầm vở cùng bút đi theo Ngô Phong vào lớp xóa mù chữ bộ đội mới đánh lại tinh thần.
Sau khi hiểu ý, chị chủ mỉm cười:
"Đúng vậy, Chu Gia Thành hẳn là còn sợ mất mặt hơn cả em. Đúng rồi em đã mua giấy bút chưa?"
"Em đều đã chuẩn bị tốt."
Đàm Tú Phương đáp.
Chị chủ gật đầu:
"Vậy em trở về đi, mấy cái chén này chị rửa, ngày mai em còn dậy sớm nữa, hôm nay đã lố thời gian ngủ thường ngày của em rồi."
Đàm Tú Phương không miễn cưỡng:
"Vâng, chị Ngu em về trước."
Ngô Phong trực tiếp dẫn Đàm Tú Phương lên hàng ghế đầu, cười chào hỏi mấy người phụ nữ ngồi ở phía trước:
"Chị dâu, giúp em chiếu cô em gái này nha."
"Đừng lo, để người ở đây đi."
Nhóm mấy chị dâu cực kỳ nhiệt tình, dễ nói chuyện.
Ngô Phong mỉm cười chạy ra phía sau.
Đàm Tú Phương ngồi xuống, tươi cười chào hỏi mấy chị ấy.
Bọn họ đến tương đối sớm, chương trình học còn chưa có bắt đầu, mấy chị dâu này làm việc, học tập cần mẫn, trong tay cầm cuộn len để dệt áo lông, một bên nhiệt tình giới thiệu với Đàm Tú Phương.
Sau khi nhận thức qua lại, nhóm chị dâu khó nén bát quái, bắt đầu hỏi thăm lai lịch của Đàm Tú Phương, người phụ nữ họ Mễ, tóc ngắn ngang tai hỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền