ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 18: Giáp Ngũ

Nó vừa mới nở không lâu, lông trên người còn hơi ẩm ướt, bộ lông vàng óng xù lên. Thấy Vương Bạt, nó cũng không biết sợ, chỉ ngây ngô ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm, thỉnh thoảng lại "chít chít" vài tiếng.

Gà con còn quá nhỏ, chưa thể phân biệt được trống mái.

Nó nhanh chóng nhận ra mẹ mình, liền vỗ đôi cánh nhỏ xíu, lon ton chạy về phía con gà mái.

Thế nhưng đi được nửa đường, nó lại bị một bàn tay to lớn nhẹ nhàng tóm lấy.

Vương Bạt khum hai tay lại, nhẹ nhàng ôm lấy chú gà con đã được ấp hơn một tháng này, ánh mắt lộ vẻ khác thường.

Trân Kê bình thường chỉ cần ấp khoảng hai mươi ngày.

Chú gà con này đã ở trong trứng lâu hơn đồng loại đến hơn mười ngày.

Hơn nữa, kích thước của nó rõ ràng lớn hơn những con gà con mới nở khác một chút.

Bởi vậy, Vương Bạt đặt kỳ vọng rất lớn vào chú gà con này.

Và nó cũng không phụ lòng mong đợi, thọ nguyên thế mà lên đến bốn mươi hai năm!

Tuy không bằng Linh Kê, nhưng đã vượt xa Trân Kê bình thường.

- Nhóc con, thọ nguyên của ngươi lại có đến bốn mươi hai năm à...

- Một phiên bản yếu hơn của Linh Kê, hoặc gọi là "Bán Linh Kê" cũng được.

- Cha là Linh Kê, mẹ là Trân Kê, nở ra "Bán Linh Kê"... Ừm, phải ghi lại mới được.

Cảm nhận được cái mỏ bé xíu đang mổ vào lòng bàn tay, Vương Bạt lại có chút quý mến tiểu gia hỏa này.

- Vậy gọi ngươi là Giáp Ngũ đi.

Gà con sức đề kháng yếu, nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ nên rất dễ chết yểu.

Bởi vậy, Vương Bạt cũng không dám thả nó ra ngoài, mà cố ý mang vào căn phòng trước đây của Tôn Lão.

Trong này còn có bốn con Linh Kê khác, bị Vương Bạt nhốt riêng vào từng cái lồng, dùng vải đen che lại.

Vương Bạt lại pha cho gà con một phần thức ăn phù hợp, nó cũng nhanh chóng thích nghi, lon ton đi lại trong phòng, đôi mắt tròn xoe ngây thơ, tò mò đánh giá thế giới mới trước mắt.

Thỉnh thoảng nó lại cúi đầu mổ một cái, cũng chẳng cần biết có ăn được hay không, cứ ngậm vào miệng trước đã, nhưng vì cái mỏ hồng non quá nhỏ nên gần như chẳng gắp nổi thứ gì.

Vương Bạt thấy thú vị, lúc làm việc cũng không nhịn được mà ghé qua xem một chút.

Vì Giáp Ngũ mới ra đời không lâu, hắn không dám truyền thọ nguyên ngay, định bụng vài ngày nữa xem sao.

Ba ngày nữa lại trôi qua.

Khi Vương Bạt vào căn phòng nhốt đám Linh Kê, hắn bất ngờ phát hiện tình hình của con gà con dường như không ổn.

Giáp Ngũ vốn hoạt bát hiếu động, luôn tò mò nhảy nhót, giờ phút này lại gục cái đầu nhỏ xuống, mắt lim dim.

Vừa nhìn đã thấy nó vô cùng yếu ớt.

- Không ổn rồi, ba ngày nay cân nặng gần như không thay đổi!

Vương Bạt nhẹ nhàng nâng Giáp Ngũ lên, sắc mặt ngưng trọng.

Ai từng nuôi gà đều biết, gà con lớn rất nhanh, gần như mỗi ngày một khác.

Mà cân nặng của Giáp Ngũ lại không khác gì hai ngày trước.

Hoặc là tiêu hóa không tốt, hoặc là đã bị bệnh.

Trường hợp đầu còn đỡ, chỉ cần giữ ấm là được.

Nhưng nếu là bị bệnh thì phiền phức rồi, nơi này không có thuốc men gì để dùng.

Mà cho dù có thuốc, gà con quá nhỏ, rất khó kiểm soát liều lượng, không cẩn thận sẽ bị ngộ độc mà chết.

Đây cũng là một trong những khó khăn của việc chăn nuôi Trân Kê.

Gà con thể chất yếu, không chịu được sự khắc nghiệt, tỷ lệ sống sót rất thấp!

Nghĩ tới nghĩ lui, Vương Bạt chỉ có thể đặt tay lên đầu con gà con.

Hắn định truyền vào 0. 1 năm thọ nguyên, dứt khoát dùng biện pháp thúc ép tăng trưởng để giải quyết vấn đề bệnh tật.

Dù sao loài chim trao đổi chất nhanh, chỉ cần thể chất được nâng lên, bệnh tật sẽ rất nhanh khỏi.

Chỉ là điều khiến Vương Bạt kinh ngạc là, hắn thế mà không thể truyền vào 0. 1 năm!

- Lạ thật! Mức tối thiểu lại là 0. 5 năm!

Đây là lần đầu tiên Vương Bạt gặp phải tình huống này.

- Đều là Trân Kê, vì sao mức truyền thọ nguyên tối thiểu của con gà con này lại cao như vậy?

- Là vì nó quá nhỏ sao? Hay là... vì nó là "Bán Linh Kê"?

Vương Bạt suy tư mãi không có kết quả.

Dứt khoát không nghĩ nhiều nữa, hắn đưa tay truyền thọ nguyên vào cơ thể con gà con.

【 Thọ nguyên hiện tại -0. 5 năm! 】

【 Thọ nguyên mục tiêu +2. 5 năm! 】

Chỉ trong nháy mắt, con gà con đã lớn lên trông thấy!

Trong lớp lông tơ trên người nó cũng xuất hiện những ống lông cứng cáp.

- Cục tác!

Đôi mắt vốn đang lim dim của Giáp Ngũ lại mở to, nó giãy giụa trong lòng bàn tay Vương Bạt rồi nhảy xuống đất.

Như quỷ đói đầu thai, nó điên cuồng cúi đầu, mổ lia lịa vào chỗ thức ăn trên đất.

Phát ra tiếng "cộc cộc cộc"!

Vương Bạt đứng bên cạnh quan sát một hồi, lúc này mới hài lòng gật đầu.

Suy đoán của hắn không sai, việc truyền thọ nguyên cho gà con, ở một mức độ nhất định quả thực có thể giải quyết được vấn đề bệnh tật của chúng.

Bốn năm ngày nữa lại trôi qua.

Mãi đến tối hôm đó, hắn mới có thời gian chọn ra năm con Trân Kê trống để truyền thọ nguyên.

Sở dĩ chọn gà trống là vì chúng đúng là loại chỉ biết ăn hại.

Chúng gần như không có chút ham muốn nào với việc duy trì nòi giống, cả ngày ngoài việc ăn không ngồi rồi ra thì chỉ đi lang thang vớ vẩn.

Gà mái xinh đẹp, thân hình mượt mà ở ngay bên cạnh mà chúng hoàn toàn làm ngơ.

Quả thực là khiến cho đám gà mái phải sống cảnh phòng không gối chiếc.

Điều này làm Vương Bạt hận đến nghiến răng.

Hắn đến sơn trang đã hơn bốn tháng, ngoài Giáp Ngũ ra, chỉ ấp nở được vỏn vẹn bảy con gà con.

Hiệu suất sinh sản thế này thật sự thấp đến đáng sợ, cũng khó trách số lượng Trân Kê trước giờ vẫn không tăng lên được.

Dù sao, mỗi tháng riêng việc nộp cống đã mất bốn con.

Tính ra, số gà con mới sinh mỗi tháng còn thiếu rất nhiều so với số lượng phải nộp.

Mà chuyện này, về cơ bản đều do đám gà trống lười biếng, không chịu làm việc.

Cũng bởi vậy, ánh mắt Vương Bạt nhìn đám gà trống này luôn mang theo sát khí.

- Trước mắt cứ cho năm con đột phá, sau khi hấp thu thọ nguyên thì làm thịt.

Tạm thời hắn không có ý định bán Linh Kê.

Chuyện lần trước khiến hắn đến giờ vẫn còn sợ hãi, trong thời gian ngắn, hắn tuyệt đối sẽ không mạo hiểm nữa.

Đám gà trống được truyền thọ nguyên để đột phá thành Linh Kê, thọ nguyên của chúng cuối cùng cũng không còn tăng trưởng nữa, điều này cũng có nghĩa là chúng sắp chui vào nồi đất của Vương Bạt.

Có lẽ cảm nhận được mối đe dọa từ trong cõi u minh, trong năm con Linh Kê trống này, lại có một con chủ động đi đạp mái một con Trân Kê.

Đương nhiên, nó cũng thử với Linh Kê mái, chỉ là bị mổ cho chạy mất dép.

Thế là Vương Bạt cố ý giữ lại con Linh Kê trống này, đặt tên là Giáp Lục.

Về phần những con Linh Kê trống khác, sau khi cống hiến 5. 6 năm thọ nguyên, chúng lần lượt bị tiêu diệt trong nồi đất.

Thọ nguyên của Vương Bạt cuối cùng cũng hồi phục lại một chút, hiện tại là 37. 6 năm.

Cùng với việc thọ nguyên hồi phục, cơ thể hắn rõ ràng cảm thấy khỏe mạnh hơn rất nhiều, mấy sợi tóc hoa râm trên thái dương cũng dần biến mất.

Trong lúc này, để cho Linh Kê mái phối hợp với con trống đang hăng hái kia, hắn còn cố ý trói con Linh Kê mái lại bằng một tư thế vô cùng nhục nhã...

- Cục tác ——

Kết quả đổi lại là con trống chẳng thèm liếc mắt.

Vương Bạt có thể đọc được suy nghĩ trong mắt con Linh Kê trống: Ông đây muốn đạp mái còn cần mày ra tay à?

Mày coi thường ai thế?

Tức đến nỗi Vương Bạt suýt chút nữa đã không nhịn được mà đem Giáp Lục đi làm thịt.

Cùng lúc đó, thọ nguyên của Giáp Ngũ cuối cùng cũng không còn tăng trưởng nữa.

【 Thọ nguyên mục tiêu: 92. 7 năm! 】