ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh, Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Chương 19. Hạt cỏ Thông Mạch

Chương 19: Hạt cỏ Thông Mạch

Bộ lông màu nâu đỏ óng ả, chiếc mào trên đỉnh đầu đỏ rực, khiến Giáp Ngũ nổi bật nhất cả sơn trang. Thân hình nó cũng to lớn khôi ngô, đứng giữa bầy gà trông nổi bật như hạc giữa bầy gà. Lúc này, Giáp Ngũ đã hoàn thành quá trình đột phá thọ nguyên, có thể nói là uy phong lẫm liệt.

Dáng vẻ oai vệ, tuấn tú của nó đã hấp dẫn không ít gà mái trong đàn. Thậm chí ngay cả Giáp Tam và Giáp Tứ, hai con Linh Kê mái vốn luôn lạnh lùng với đám gà trống, cũng vô tình hay cố ý sáp lại gần Giáp Ngũ. Không sai, Giáp Ngũ cũng là gà trống.

Nhưng gã này không biết là do còn nhỏ chưa biết mùi đời, hay đã kế thừa bản tính đặc trưng của đám gà trống, nó hoàn toàn làm ngơ trước những con gà mái đang làm duyên làm dáng, ngược lại còn ngày ngày ưỡn ngực đi lại khắp sơn trang như một vị đại tướng quân đang tuần tra lãnh thổ. Nó còn thích đứng trước vại nước ngắm bóng mình, chải chuốt bộ cánh, tự say mê vẻ đẹp của bản thân.

"Chậc!" Vương Bạt không nhịn được bật cười, thầm mắng: "Đúng là một tên ngốc không hiểu phong tình!". Nhưng cũng phải thừa nhận, Giáp Ngũ quả thật có khí chất phi phàm, xứng đáng được ví như Lữ Bố trong loài người, Xích Thố trong loài ngựa. Cũng khó trách Giáp Tam và Giáp Tứ, hai con gà mái cao ngạo kia cũng không cầm lòng được.

Nhưng bản thân Giáp Ngũ không có chí tiến thủ, hắn cũng đành chịu. "Hay là đi phường thị mua chút thuốc kích thích nhỉ..." Vương Bạt sờ cằm suy tư. Không thể trách Vương Bạt có suy nghĩ đen tối, thực tế ở kiếp trước, trong chăn nuôi quy mô lớn, thuốc kích thích động vật gần như là thứ không thể thiếu.

Nghĩ ngợi một lát, Vương Bạt vẫn thấy động lòng. Hắn không rõ Giáp Ngũ hiện tại thuộc phẩm giai nào, nhưng nếu chỉ xét về thọ nguyên, nó đã vượt trội hơn hẳn tất cả những con Linh Kê khác ở đây. Rất thích hợp để làm gà giống. Điều duy nhất khiến Vương Bạt có chút lo lắng là, hắn vẫn chưa rõ liệu Giáp Ngũ đã hoàn toàn trưởng thành hay chưa. Gà trống chưa trưởng thành, cho dù có giao phối, gà mái cũng chỉ đẻ ra trứng không có trống, ngược lại còn dễ làm tổn hại đến cơ thể.

"Tạm thời cứ khoan đã." Vương Bạt quyết định: "Đi phường thị xem sao trước đã, tiện thể xem có hạt cỏ Thông Mạch không." Hạt cỏ Thông Mạch là mấu chốt để hắn hợp lý hóa nguồn gốc của đám Linh Kê, vì vậy Vương Bạt vô cùng xem trọng.

Sau khi thu dọn xong xuôi, hắn lấy một khối linh thạch từ dưới vại thức ăn cho gà ra, do dự một chút, hắn lại lấy thêm một khối nữa. Thân là tạp dịch, có hai khối linh thạch trên người tuy có hơi khoe khoang, nhưng cũng miễn cưỡng xem như bình thường. Dù sao trong tông môn không chỉ có đám tạp dịch phổ thông như bọn họ, mà còn có con cháu của các đệ tử tông môn cũng làm tạp dịch, chấp sự. Những người này trong tay không thiếu linh thạch, luôn có những tu sĩ tương đối cưng chiều con cháu. Thế là Vương Bạt cất hai khối linh thạch cùng số bạc bán phân gà kiếm được, cẩn thận đi một chuyến đến Tây Uyển phường thị. Lần này hắn không sử dụng Âm Thần lực.

Đi lòng vòng mấy bận, cuối cùng Vương Bạt tìm thấy tung tích của hạt cỏ Thông Mạch ở tiệm Lục Gia Lương Ký.

- Chưởng quỹ, sao ở đây chỉ có bảng tên mà không có hạt cỏ vậy?

Vương Bạt chỉ vào một cái bảng tên trong tủ, nghi ngờ hỏi.

- Hạt cỏ Thông Mạch?

Lục Chưởng Quỹ liếc nhìn Vương Bạt, nhanh chóng lục tìm trong trí nhớ nhưng không nhận ra người này, bèn lắc đầu nói:

- Khách quan dùng để luyện « Tráng Thể Kinh » à? Hạt cỏ Thông Mạch này hễ có một hạt là đã bị người ta mua đi từ sớm rồi, làm gì còn đến bây giờ. Ngài muốn mua thì chỉ có thể đến sớm vào ngày mùng một hằng tháng thôi.

- Luyện « Tráng Thể Kinh »?

Vương Bạt nghe vậy đầu tiên là sững sờ, sau đó trong lòng chấn động.

- Chứ còn gì nữa, hạt cỏ Thông Mạch có thể đả thông kinh mạch, đẩy nhanh tốc độ tu hành « Tráng Thể Kinh ». Nếu không có nó, muốn luyện thành công pháp này đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Lục Chưởng Quỹ thản nhiên đáp.

Lời này lại khiến Vương Bạt giật mình trong nháy mắt! "Khó trách Tôn Lão tuổi cao như vậy mà có thể luyện đến tầng thứ chín, ta còn tưởng ông ấy thiên phú dị bẩm, không ngờ lại có bảo vật hỗ trợ tu hành « Tráng Thể Kinh »!"

Trong đầu Vương Bạt chợt lóe lên một ý nghĩ: "Vậy mình có thể mượn hạt cỏ Thông Mạch để tu hành không? Kết hợp với bảng hệ thống của mình, chẳng phải sẽ tiến triển cực nhanh sao?". Nhưng hắn rất nhanh đã tỉnh táo lại sau cơn vui mừng. "Không đúng! Nếu Tôn Lão bị kẹt ở tầng thứ chín, vậy chắc hẳn cho dù có hạt cỏ Thông Mạch hỗ trợ, cũng tất nhiên tồn tại một loại hạn chế hoặc ràng buộc nào đó. Hoặc là do công pháp, hoặc là do bản thân hạt cỏ Thông Mạch có vấn đề."

Giờ phút này, hắn bỗng nhiên nghĩ đến lời nói trước khi đi của Lý Chấp Sự. "Luyện đến tầng thứ chín, sẽ biết..." Nghĩ đến đây, trong lòng hắn lập tức hiện lên một suy nghĩ khó tin, cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện khác, hắn thấp giọng thỉnh giáo Lục Chưởng Quỹ:

- Xin hỏi chưởng quỹ, ngài có biết « Tráng Thể Kinh » này đã có ai luyện thành chưa ạ?

Lục Chưởng Quỹ nghe vậy ngước mắt nhìn Vương Bạt, sau một lúc im lặng mới mở miệng nói:

- Tự nhiên là có! Chẳng nói đâu xa, Hạ Trưởng Lão của Tịnh Sơn Phòng, người mà đám tạp dịch các ngươi thường xuyên tiếp xúc, năm đó chính là dựa vào « Tráng Thể Kinh » mà vươn lên, một thời được truyền tụng như một giai thoại! Bây giờ trong mười đại đệ tử ngoại môn, cũng có người dùng « Tráng Thể Kinh » để dựng nên Hậu Thiên linh căn. Đương nhiên, người như vậy dù sao cũng là số ít, ngươi cũng đừng ôm hy vọng quá lớn.

Cuối cùng, Lục Chưởng Quỹ nói một câu thật lòng. Chỉ là lão biết rõ, lời này, đại đa số người đều không nghe lọt tai. Ai cũng cảm thấy mình không giống người thường, là thiên chi kiêu tử, cho dù có chìm nổi giữa đám tạp dịch, đó cũng chỉ là rồng thiêng mắc cạn, cuối cùng sẽ có ngày bay vút lên trời, một bước lên mây. Trong đám tạp dịch, người như vậy không phải một nửa thì ít nhất cũng có ba, bốn phần.

Quả nhiên, Lục Chưởng Quỹ từ trên cao nhìn xuống, rất rõ ràng thấy được gã tạp dịch ngoài ba mươi trước mắt rõ ràng thở phào một hơi. Dường như cảm thấy đã có người thành công, thì hắn cũng có thể. Hoàn toàn không để ý đến việc trong mấy vạn tạp dịch, mới ngẫu nhiên có được một, hai người như vậy, một tỷ lệ nhỏ đến đáng thương. Nhưng lão cũng chỉ là thuận miệng khuyên một câu, người khác không nghe, lão cũng không phí thêm nước bọt.

Lúc này, gã tạp dịch phía dưới lại mở miệng:

- Chưởng quỹ, vậy hạt cỏ Thông Mạch này phải dùng thế nào mới có thể hỗ trợ tu hành ạ? Tôi mới nhập môn không lâu, còn chưa rõ phương pháp, mong chưởng quỹ chỉ giáo một hai.

Nói rồi, hắn rất biết điều mà đưa lên mấy nén bạc. Lục Chưởng Quỹ trong lòng tuy có chút không kiên nhẫn, nhưng nể tình mấy nén bạc, vẫn miễn cưỡng giải thích:

- Hạt cỏ Thông Mạch này cần ngậm dưới lưỡi, dùng nước bọt trong miệng để làm tan ra, đồng thời tu hành « Tráng Thể Kinh ». Một lạng có thể dùng một ngày, một lạng liền bù lại được năm ngày khổ công!

Điều khiến Lục Chưởng Quỹ có chút kinhạc là, gã tạp dịch này dường như rất có đầu óc, lại thốt ra:

- Nói như vậy, là cần hai trăm lẻ năm năm mới có thể luyện thành tầng thứ mười?

Luyện thành tầng thứ mười, mới có thể uẩn dưỡng ra linh căn. Hai trăm năm tuy vẫn dài đằng đẵng, nhưng so với con số cả ngàn năm trước đó, hy vọng đã tăng lên rất nhiều. Lục Chưởng Quỹ cũng luyện môn công pháp này, tự nhiên hiểu rõ điểm này, chỉ có điều, chín tầng đầu thì không nói, nhưng từ tầng thứ chín đột phá lên tầng thứ mười thì... Chuyện này liên quan đến bí mật của tông môn, không thể tùy tiện nói cho người lạ, nên Lục Chưởng Quỹ cũng không dám nhiều lời, chỉ gật đầu xác nhận.

Thế nhưng lời nói sau đó của đối phương lại khiến Lục Chưởng Quỹ bó tay.

- Chưởng quỹ, vậy ngài có biết hạt cỏ Thông Mạch nhất giai thượng phẩm giá bao nhiêu tiền không?

Cách dùng còn chưa hiểu rõ, đã nghĩ đến việc mua hạt cỏ Thông Mạch thượng phẩm? Lục Chưởng Quỹ không nhịn được nhíu mày, gắt gỏng:

- Chỗ ta chỉ có hạt cỏ Thông Mạch hạ phẩm, một lạng cần hai khối linh thạch, ngươi đoán xem thượng phẩm giá bao nhiêu?

Gã tạp dịch lập tức im bặt, hiển nhiên cái giá này đã dọa hắn khiếp vía. Thấy đối phương không nói gì, Lục Chưởng Quỹ ngược lại trong lòng khẽ động, trên mặt lại hiện lên nụ cười:

- Khách quan, nếu ngài cảm thấy cỏ Thông Mạch quá đắt, ta ở đây cũng có một vật thay thế. Nói trước nhé, thứ này hiệu quả chỉ bằng một phần ba so với hạt cỏ Thông Mạch cùng phẩm chất, nhưng giá cả lại rẻ hơn gấp mười lần, không biết khách quan có hứng thú không?