Chương 61: Phá Án
Tất cả mọi người ở Đinh Cửu Trang, trừ Sở Nhị Ngưu đã chết, đều có mặt đông đủ. Lúc này, Triệu Phong cũng bước tới, theo sau là tu sĩ họ Thạch, Đào Dực và Lâm Ngọc với vẻ mặt nặng nề. Triệu Phong vốn đã lạnh lùng, giờ đây khuôn mặt lại càng như phủ một lớp sương giá.
Một đệ tử tông môn bước tới, ánh mắt dò xét.
- Sở Bá Thiên chết rồi.
Nghe vậy, Vương Bạt lập tức tỏ vẻ kinh hoàng.
- Sở, Sở Thượng Tiên... chết rồi sao?!
Trong lòng hắn cũng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Rõ ràng mình đã chừa lại cho Sở Nhị Ngưu mấy tháng thọ nguyên, sao gã lại đột ngột qua đời được?
Nhưng hắn không có thời gian để nghĩ nhiều. Kinh nghiệm rèn luyện qua bao phen sóng gió giúp hắn tùy cơ ứng biến, nét mặt không hề để lộ chút sơ hở nào.
- Kể lại đi, hôm qua các ngươi đã làm những gì.
- Vương Bạt, ngươi nói trước.
Vương Bạt nghe vậy giật nảy mình, trong lòng chột dạ khôn xiết, dù sao hôm qua hắn vừa mới hút thọ nguyên của Sở Nhị Ngưu, không biết cái chết của gã có phải vì chuyện này hay không.
Nhưng trên mặt hắn lại không có chút sơ hở nào, vội vàng làm ra vẻ suy tư:
- Con, lần cuối con nhìn thấy ngài ấy, hẳn là vào sáng hôm qua, khoảng giờ Tỵ... Vị Thượng Tiên này, Sở Thượng Tiên ngài ấy, sao lại...
- Đừng hỏi nhiều.
Vị đệ tử tông môn này khẽ quát. Gã cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, chứ không hề nghi ngờ một tên tạp dịch như Vương Bạt có thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho một đệ tử Luyện Khí.
Vương Bạt vội vàng nói tiếp:
- Hôm qua, sáng sớm con làm việc ở sơn trang Đinh Bát Thập Thất trước, sau đó khoảng giờ Thìn thì đến đây, lúc đó thấy Sở Thượng Tiên tâm trạng có vẻ không tốt. Sau đó con cho gà ăn, quét dọn, rồi... rồi Sở Thượng Tiên cầm kiếm chém con, may mà Thạch Thượng Tiên kịp thời ra tay cứu giúp, không lâu sau thì ngài đến. Sau khi ngài đi, Sở Thượng Tiên cũng trở về phòng, đó là lần cuối cùng con nhìn thấy ngài ấy. Sau đó con tiếp tục quét dọn, khoảng chạng vạng giờ Dậu thì trở về sơn trang Đinh Bát Thập Thất.
Triệu Phong khẽ nheo mắt, khi nghe đến đoạn Sở Nhị Ngưu cầm kiếm chém Vương Bạt, trong mắt gã lóe lên một tia lạnh lẽo.
Nhưng gã từ đầu đến cuối không nói gì, đợi Vương Bạt nói xong, liền ra hiệu cho tu sĩ họ Thạch mở miệng.
Tu sĩ họ Thạch căng thẳng nói:
- Hôm qua ta vẫn luôn tu hành trong phòng. Khoảng giờ Thìn, quản sự huynh của Ngoại Vụ Phòng đến thông báo Sở Nhị... Sở Bá Thiên được chọn ra tiền tuyến, gã liền khóc lóc ở bên ngoài, sau đó thì giống như Vương Bạt đã kể. Sau khi Vương Bạt đi, Lâm Ngọc cũng đi, ta vẫn luôn tu hành trong phòng. Sáng nay thấy gã chưa ra làm việc, ta liền đi gọi, kết quả lại phát hiện gã...
Đến lượt Đào Dực, gã nhún vai.
- Ta cũng gần như vậy, có điều sau khi Thạch sư huynh cùng chúng ta thương lượng xong việc phân công, ta liền rời đi đến chỗ Trương Kỳ sư huynh ở Chỉ Toàn Phong. Chuyện sau đó ta cũng không rõ lắm, mãi đến giờ Hợi mới về, Trương Kỳ sư huynh có thể làm chứng. Sáng nay nghe Thạch sư huynh nói Sở sư đệ chết, ta liền vội vàng đến Chấp Ác Phòng.
Triệu Phong lại nhìn về phía Lâm Ngọc.
Sắc mặt Lâm Ngọc khó coi, cố gắng lấy lại tinh thần nói:
- Ta cũng vậy... Sáng sớm hôm qua lúc thức dậy, cũng đã nghe thấy tiếng Sở Bá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền