ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62: Trực Giác

Vương Bạt trở lại sơn trang, trừ Đào Dực vẫn cười hì hì như cũ, tu sĩ họ Thạch và Lâm Ngọc lại đối xử với Vương Bạt càng thêm khách khí.

Người mù cũng nhìn ra được vị Triệu sư huynh kia rất coi trọng Vương Bạt.

Lâm Ngọc trốn trong phòng, càng không nhịn được mà âm thầm phỏng đoán:

"Chẳng lẽ vị đại sư huynh ngoại môn mới nhậm chức này thật sự có sở thích đó?"

Tu sĩ họ Thạch chủ động cùng Vương Bạt cho đám Linh Kê ăn, đôi mày cũng không còn nhíu lại, nụ cười hòa ái không gì sánh được.

- Không ngờ ngươi lại có quan hệ với Triệu sư huynh, ghê gớm thật!

Đào Dực ở một bên nghỉ tay, nhìn Vương Bạt, không nhịn được tấm tắc khen ngợi.

- Triệu sư huynh rất lợi hại sao?

Vương Bạt cũng có chút tò mò hỏi.

Nói đến hắn quen biết Triệu Phong lâu như vậy, chỉ biết đối phương là đệ tử ngoại môn, địa vị không thấp, nhưng thật sự không biết tình hình cụ thể của gã.

- Ngươi lại không biết à?

Tu sĩ họ Thạch không nhịn được xen vào:

- Gã chính là người đứng đầu được công nhận trong mười đại đệ tử ngoại môn! Danh xưng Kiếm Tâm Thông Minh. Nhập tông mới hơn ba mươi năm đã vượt qua người đi trước, Luyện Khí tầng mười viên mãn, bây giờ trong ngoại môn, không ai có thể địch lại!

Vương Bạt nghe vậy lại không nhịn được nghi ngờ nói:

- Nhưng người đứng đầu mười đại đệ tử ngoại môn không phải là Lục Nguyên Sinh Thượng Tiên sao?

- Đó là trước kia.

Đào Dực tiếp lời:

- Lúc Lục Nguyên Sinh sư huynh còn tại thế đã đè ép ngoại môn nhiều năm, dù sao từ lúc ta vào tông, huynh ấy vẫn luôn là đại sư huynh ngoại môn. Đáng tiếc một thời gian trước ngoài ý muốn bỏ mình, Triệu sư huynh liền thay thế danh hiệu của huynh ấy.

Vương Bạt không khỏi kỳ quái nói:

- Chẳng lẽ không có ai không phục sao?

- Ai dám không phục!

Đào Dực còn chưa kịp mở miệng liền bị tu sĩ họ Thạch cướp lời, còn tiện thể trừng mắt liếc gã một cái, dường như vẫn còn giận chuyện đối phương trở mặt trước mặt Triệu Phong.

- Năm đó Triệu sư huynh tiến vào hàng ngũ mười đại đệ tử, liền bị tất cả mọi người trừ Lục Nguyên Sinh sư huynh ra nghi ngờ. Kết quả bị gã một người một kiếm, đánh bại tất cả mấy lần, từ đó nhất chiến thành danh.

Tu sĩ họ Thạch mắt lộ vẻ khâm phục và cảm thán:

- Khi đó, gã cũng mới hơn bốn mươi tuổi.

- Mà với thiên phú tài tình của Triệu sư huynh, ngày sau một khi bước vào Trúc Cơ, chỉ sợ cũng có thể nhanh chóng quật khởi, nói không chừng trước khi ta tọa hóa, còn có thể nhìn thấy gã leo lên vị trí trưởng lão.

- Thật đúng là người so với người, tức chết người!

Nghĩ đến chính mình hơn tám mươi tuổi còn kẹt ở Luyện Khí tầng sáu, tu sĩ họ Thạch lập tức mất hết hứng thú, trên mặt cũng lộ vẻ cô đơn.

Đào Dực vẫn giữ bộ dạng vô tư lự:

- Thạch sư huynh, có gì mà phải buồn chứ, so với phàm nhân, chúng ta ít nhất có thể sống đến lúc thọ tận mà không bệnh không tai đã là quá hời rồi. Nếu Thạch sư huynh còn không hài lòng, không bằng xin xuống núi, lập gia tộc ở thế gian, hưởng thụ niềm vui thê thiếp thành đàn...

- Nói bậy bạ!

Tu sĩ họ Thạch tức giận đến râu tóc dựng đứng, đang định phẩy tay áo bỏ đi.

Bỗng nhiên, từ trên cao vọng xuống một giọng nói ngày một lớn, từ xa đến gần:

- ... Tránh ra! Tất cả tránh ra mau...

---

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip