Chương 63: Tam Giai
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên từ một sơn trang khu Đinh ở phía xa, khiến một bầy Linh Kê hoảng loạn kêu quang quác, bay tán loạn.
- Là Đinh Thập Trang!
Sắc mặt tu sĩ họ Thạch lập tức biến đổi, gã vội vàng lấy ra một lá bùa. Lá bùa lập tức bốc cháy, tạo thành một luồng gió cuộn dưới chân gã.
Một giây sau, gã đã phóng đi với tốc độ kinh người.
Vương Bạt thậm chí còn không nhìn rõ gã rời đi thế nào, chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
- Nhanh thật!
Vương Bạt nhìn mà trợn mắt há mồm.
Ngay khoảnh khắc đó, hắn vội ngẩng đầu nhìn lên. Hắn chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc, trong đầu Vương Bạt liền hiện lên bóng dáng một người. Quả nhiên, hắn thấy một bóng người áo tím quen thuộc đang ngự trên pháp kiếm, vẽ ra một vệt sáng xiêu vẹo giữa không trung, rồi cắm đầu lao xuống một nơi xa.
- Chỉ là Thần Hành Phù thôi mà, hay là chúng ta cũng qua xem thử?
Đào Dực thản nhiên nói, rồi không đợi Vương Bạt trả lời, liền móc ra hai lá bùa, thúc giục pháp lực. Hai lá bùa cùng lúc bốc cháy, hóa thành hai luồng sáng, lần lượt nhập vào cơ thể Vương Bạt và Đào Dực.
Vương Bạt chỉ cảm thấy dưới lòng bàn chân dâng lên một luồng lực mềm mại nâng bổng mình lên. Hắn vô thức nghiêng người về phía trước, dưới chân liền đột nhiên dâng lên một cỗ lực lượng kinh người, cả người lập tức mất kiểm soát lao vút về phía trước.
Mọi thứ trong tầm mắt nhanh chóng phóng đại, nhất là bức tường đất của sơn trang ngay trước mặt.
Sắc mặt Vương Bạt lập tức đại biến!
Mắt thấy sắp đâm sầm vào, trong lúc nguy cấp, ngũ giác nhạy bén khác thường giúp hắn phản ứng kịp thời, cơ thể gắng sức nghiêng sang một bên, lách qua trong gang tấc!
Nhưng còn chưa kịp mừng, con ngươi hắn đã lập tức co rút.
Một thanh xiên thép dùng để lật thức ăn cho gà, mũi xiên sắc nhọn đang chĩa thẳng về phía hắn!
Với tốc độ lúc này, hắn không chút nghi ngờ thanh xiên thép này có thể dễ dàng xiên thủng người hắn!
Vương Bạt đang muốn gắng sức xoay người, lại nghe bên tai vang lên giọng của Đào Dực:
- Tĩnh tâm!
Cùng lúc đó, Vương Bạt chỉ cảm thấy cánh tay bị một luồng lực mềm mại kéo lại, tốc độ mất kiểm soát lập tức chậm đi.
- Đa tạ!
Vương Bạt toát mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn lại thanh xiên thép.
Suýt chút nữa!
Suýt chút nữa thôi!
Đào Dực lại tỏ vẻ áy náy:
- Ta quên mất ngươi mới dùng lần đầu, đến đây, ta dẫn ngươi đi.
Vương Bạt mặc dù trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng vẫn chấp nhận ý tốt của Đào Dực.
Hắn nhận lấy sợi dây thừng mềm Đào Dực đưa tới, thắt vào bên hông.
Sau đó hai người cùng chạy về phía Đinh Thập Trang.
Dưới sự chỉ điểm của Đào Dực, Vương Bạt dựa vào ngũ giác vượt xa người thường, nhanh chóng nắm vững phương pháp sử dụng Thần Hành Phù. Mặc dù hành động vẫn còn chút vướng víu, nhưng di chuyển bình thường đã không thành vấn đề.
Rất nhanh, hai người đã chạy tới cửa sơn trang Đinh Thập Trang.
Không có gì bất ngờ, Vương Bạt quả nhiên thấy được thiếu nữ có tướng mạo bình thường nhưng ánh mắt trong veo kia, vẫn là dáng vẻ quen thuộc, vẫn chật vật như cũ.
Người đầy bụi đất, mặt mày lấm lem.
Chính là đệ tử nội môn, Diệp Linh Ngư.
Giờ phút này, nàng đang vẻ mặt cầu xin, chắp tay trước ngực giải thích với mấy vị đệ tử ngoại môn mặt mày đen sì:
- ... Ta thật sự không cố ý, là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền