Chương 105 - Ước chiến
Một giây tiếp theo, thiếu niên tay cầm trường đao, một đao phá không, xé rách không khí, liên miên không dứt, đao gào thét mà bổ xuống.
Nương theo đó là ánh đao như tuyết đổ, từ trên trời giáng xuống, đánh về phía mặt đất, còn chưa tới nhưng bụi bậm đã văng khắp nơi, bụi mù cuồn cuộn.
Nhưng đao vẫn chưa chạm đất.
Bởi vì năm ngón tay kia nắm chặt chuôi đao, lần này chém không, không khí đã phát ra tiếng nổ như tiếng sấm ban ngày, trực tiếp nổ vang trong tiểu đình vô danh.
Khí lưu xung quanh đánh ra hai bên nhấc lên như sóng dữ, thổi tung bụi bặm khắp nơi!
Tạp dịch và người xếp dỡ hàng qua lại đều dừng chân quan sát.
"Vẫn là trường đao sảng khoái!"
Lý Nguyên khen ngợi, sau đó hắn thu đao, hành lễ, rồi nhìn về phía Lý gia, nói:
"Lão sư, một đao của học sinh, như thế nào?"
Lý gia còn chưa kịp phản ứng, thật lâu sau mới nói:
"Xuân lôi khởi phạm âm, kinh chập sinh long ngâm, dược uyên tùy quỷ khóc... Đây là dấu hiệu vào đại thành, không phải đốn ngộ thì không thể được!
Một đao xuân lôi này của con, nổi lên Phạn âm... con..."
Lý Nguyên nói:
"Đệ tử không phụ kỳ vọng của lão sư, may mắn ngộ được một đao."
Hô hấp của Lý gia đột nhiên dồn dập lên, hai mắt nóng rực của lão nhìn thiếu niên trước mắt, luôn miệng nói:
"Tốt! Tốt! Tốt!!!"
Tiếp theo khóe môi lão nhếch lên, giật giật, nhịn không được mà cười ha ha, sau đó nói:
"Ngũ lão nhi hắn có một đệ tử thiên tài, chẳng lẽ đệ tử của Lý Vũ ta không phải là thiên tài?
Vốn định nhường thì nhường, nhưng chuyện nhà ở, sớm mấy tháng muộn mấy tháng cũng không sao.
Nhưng nếu con chỉ tốn hơn ba tháng đã luyện Xuân Lôi đến trình độ này, gian phòng kia con có thể ở được.
Chúng ta cẩn thận, khiêm tốn, nhưng không phải nhẫn nại, nhẫn nhục.
Lý Nguyên, nếu ta ước một trận đồng môn chiến cho con, con có dám ứng chiến không?"
Lý Nguyên yên lặng quét mắt nhìn "119-190" của mình, lại quét mắt nhìn "140(180)-145(210)" của Lý gia, thản nhiên nói:
"Nguyên, không tranh không đoạt, nhưng nếu là đồ vật vốn của Nguyên bị người đoạt đi, nếu lão sư của Nguyên cũng bị người làm mất mặt mũi, vậy Nguyên sẽ không ngồi yên không để ý tới..."
Hắn hơi nhắm mắt, ôm quyền, lẳng lặng nói:
"Nguyên, không dám làm lão sư thất vọng."
...
Đầu đường cuối ngõ Ngân Khê bắt đầu lưu truyền một câu chuyện.
Hai đệ tử của cung phụng Huyết Đao Môn muốn đọ sức trên lôi đài trước Vọng Khê lâu.
Hai cung phụng này, một người là Lý gia trấn thủ chợ đen, một người là Ngũ gia quản lý chợ sáng, có thể nói là ngang tài ngang sức.
Mà nguyên nhân của trận ước chiến trận lôi đài này cũng bắt đầu được mọi người biết bến.
"Khó trách Tiểu Lý gia đã theo Lý gia hơn ba tháng rồi còn chưa lấy được lệnh bài của đệ tử nội môn, thì ra là có người chặn đồ."
"Bây giờ ngươi mới biết? Chuyện này, ta đã sớm hiểu được. Tiểu Lý gia người ta cũng thầm hiểu rõ, vậy nên... nhẫn nhục hơn một tháng tới bây giờ mới ước chiến."
"Tiểu Lý gia vẫn hơi xúc động, hắn là cửu phẩm dùng cung, mà ta nghe nói đệ tử của Ngũ gia lại dùng đao."
"Ta biết, thiên tài dùng đao Triệu Tử Mục của võ quán Trường Thanh phường Tử Sùng mà.
Cha của y là cửu phẩm, bây giờ y cũng nhập cửu phẩm, y vào Huyết Đao Môn cùng một lúc với Tiểu Lý gia.
Chẳng qua Triệu Tử Mục trực tiếp trở thành đệ tử ngoại môn, còn Tiểu Lý gia lại là đệ tử
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền