ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trường Sinh: Khởi Đầu Là Thợ Săn

Chương 106. Chỗ sáng chỗ tối

Chương 106 - Chỗ sáng chỗ tối

Sau họp buổi sáng.

Thiết Sát hơi ngẩng đầu, một mình đứng trước cửa sổ.

Hắn đợi một lát, chỉ chốc lát sau, một lão giả tóc bạc nhưng dáng người sung mãn bước qua ngưỡng cửa, đi tới phía sau hắn, nói: "Môn chủ."

"Đinh lão." Thiết Sát quay đầu, nói:

"Lần này ta mời ngài rời núi, là muốn ngài giúp ta làm một chuyện."

"Giữa ta và ngươi, không cần khách khí... Ngươi vì ta dưỡng lão, ta giúp ngươi trừ chút phiền toái cũng là việc nên làm."

Lão giả mỉm cười nói.

Trong mắt Thiết Sát lóe lên vẻ lạnh lùng, ghé sát vào tai nhẹ giọng lải nhải...

Lão giả nghe xong, cười nói:

"Tốt, lão phu vẫn biết ngươi có hùng tâm tráng chí và cũng luôn âm thầm tích trữ lực lượng chỉ chờ ngày hoàn thành chiến dịch, vậy lần này liền lôi lệ phong hành, xuất kỳ bất ý, nhân cơ hội thống nhất huyện Sơn Bảo này luôn đi."

Lão đang nói thì cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, năm thân ảnh đang đến gần.

Trong đó bốn người mập mạp cao thấp không giống nhau, mà hình thể người ở giữa thoạt nhìn lại có vài phần tương tự với Thiết Sát.

"Tham kiến môn chủ!"

Năm người hành lễ, sau đó lại nhìn về phía lão giả nói:

"Tham kiến Đinh lão!"

Thiết Sát cười nói:

"Tất cả đều đã đến, vậy tiện thể thương lượng chuyện bảy ngày sau đi.

Chuyện muốn làm, phải làm cho tốt.

Muốn giết thì phải giết cho sướng... Hừ, ha ha ha."

...

Bóng đêm như nước nhưng không còn rét lạnh, thời gian năm tháng, vừa tới xuân sắc.

Diêm nương tử tay trong tay với nam nhân nhà mình đi dạo trên đường Ngân Khê.

Trong phố xá sầm uất này, khói lửa đan xen, mùi thịt mùi rượu hôi hổi phun ra từng đợt từng đợt sương mù màu trắng.

Ngước mắt nhìn lại, đầu đường cuối ngõ đều có quán ăn ngoài trời, phần lớn là bán mì sợi hoành thánh và bánh bao.

Ngoài ra còn có tiếng la hét khắp nơi.

"Đi ngang qua, đừng bỏ lỡ..."

"Cẩm gấm thượng hạng, hoa văn thịnh hành nhất cung đình Ngọc Kinh, đến xem đi-"

"Chiêu bài mới của Vương mập mạp, ngỗng quay kèm trái cây hun khói, phối với nửa cân rượu, đảm bảo cho ngươi ăn sảng khoái, sảng khoái..."

Diêm nương tử cười hì hì:

"Cũng thật náo nhiệt, không giống phường Tiểu Mặc, vừa tối là nhà nào nhà nấy đóng cửa..."

Lý Nguyên cưng chiều vuốt tóc nàng, nói:

"Ăn chút gì đi? Hay là đi may thêm một bộ quần áo? Trời nóng, phải thay váy lụa."

Diêm nương tử cười nói:

"Mời chàng uống trà nguội, sản phẩm mới trà anh đào, chàng không thể tưởng tượng được đâu."

"Được, chờ nàng cho ta một bất ngờ."

Lý Nguyên cười nói.

Rất nhanh, hai người đi tới trước một tòa lầu các lịch sự tao nhã.

Trên tấm bảng ghi

"trà lâu Mãn Nguyệt"

.

Trong lầu, có mấy tiểu cô nương đang tay nâng khay trà, đằng đằng chớp chớp, giống như vừa khiêu vũ vừa dâng trà cho khách.

Mà trước quầy lễ tân cũng là một thiếu nữ xinh đẹp, thiếu nữ này hiển nhiên biết Diêm Ngọc, khi vừa thấy Diêm Ngọc, ánh mắt nàng sáng lên, hô:

"Diêm tỷ tỷ, bà chủ đang ở trên lầu chờ ngươi."

Diêm nương tử cười đáp lời, sau đó dẫn Lý Nguyên lên lầu.

Trên lầu, trong nhã gian, một mỹ phụ chân dài mặc áo lụa trắng như tuyết bên ngoài, bên trong buộc váy nền đỏ thắm đang gảy chén trà, khi nhìn thấy hai người, nàng tao nhã đứng dậy hành lễ.

Lý Nguyên cũng đáp lễ.

Mỹ phụ này chính là bà chủ của quán rượu Hành Vu, xem như là người quen cũ.

Nữ tử vào đêm lẻ loi ra ngoài quả thật không ổn, nhưng quả phụ thì ngoại lệ.

Bà chủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip