ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 105

Dưới gốc cây, Tần Tư Niên liếc nhìn Lý Tư Tư:

"Cô định cứu kiểu gì?"

"Dĩ nhiên là trèo lên rồi."

Lý Tư Tư đáp.

Cô đâu có cánh mà bay, không trèo lên thì làm sao cứu? Chẳng lẽ bắt cậu bé nhảy xuống?

"Cô ở dưới chờ đi, để tôi lên cứu."

Tần Tư Niên nói chắc nịch.

Có người tình nguyện làm giúp, dĩ nhiên Lý Tư Tư đồng ý ngay:

"Được, vậy tôi chờ dưới này."

Cùng lúc ấy, Vĩnh Tài đã đỡ hơn một chút. Cậu bám chặt vào cành cây, một tay giữ chặt con rắn ở bảy tấc. Cậu định quăng nó xuống nhưng chưa kịp hành động thì đuôi rắn đã quấn chặt lấy cổ tay.

Cậu biết rất rõ, chỉ cần buông tay, chắc chắn con rắn sẽ quay lại cắn mình không thương tiếc.

Tần Tư Niên tìm một sợi dây leo chắc chắn, rồi bước đến dưới gốc cây. Vài động tác nhanh gọn, anh đã leo lên đến chạc cây gần Vĩnh Tài:

"Bám chặt vào cành cây, nhắm mắt lại. Nhớ là đừng buông tay, cũng đừng mở mắt."

Vĩnh Tài sợ đến muốn khóc nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cậu siết chặt thân cây, nhắm tịt hai mắt lại. Tần Tư Niên lấy dao găm trong túi ra, nhắm thẳng vào đầu con rắn đang bị Vĩnh Tài giữ, chém mạnh xuống: "Véo!"

Lưỡi dao sắc lẹm xuyên thủng đầu rắn, rồi đầu nó bay ra khỏi cổ.

"Xong rồi, có thể mở mắt."

Tần Tư Niên nói.

Vĩnh Tài chớp mắt, chưa hiểu gì thì cảm giác có thứ gì đó đang tuột khỏi tay. Cúi xuống nhìn, cậu thấy con rắn từng quấn chặt cổ tay mình giờ đã rơi thẳng xuống. Cậu vội buông tay ra, con rắn rơi đánh "bịch" xuống đất.

Lũ trẻ đứng dưới vẫn dõi mắt theo tình hình trên cây, thấy con rắn rơi thẳng xuống thì lập tức la hét tán loạn.

Được cô trấn an, đám trẻ con cũng bình tĩnh hơn nhiều.

"Anh Vĩnh Tài, đừng sợ, chị Tư Tư sẽ nghĩ cách cứu anh ngay thôi!"

Cô bé lại ngẩng đầu lên động viên.

Tiếng hét dưới gốc cây kéo Vĩnh Tài về thực tại. Tần Tư Niên leo lên một chút, một tay bám thân cây, tay kia nắm lấy cánh tay Vĩnh Tài kéo sát vào người mình:

"Ôm chặt lấy anh."

Anh vừa nói vừa dùng dây leo buộc chặt Vĩnh Tài vào người. Vĩnh Tài dính chặt lấy Tần Tư Niên như một con gấu túi, tay chân quấn riết, Tần Tư Niên điều chỉnh lại tư thế, rồi từ từ trèo xuống. Chẳng bao lâu đã xuống đến đất. Gỡ dây ra xong, Vĩnh Tài đỏ mặt ngượng ngùng nhảy khỏi người anh.

"Vĩnh Tài, may quá anh không sao!"

Lúc nãy Vương Đại Nha bị dọa suýt khóc, giờ mới nhẹ nhõm thở ra. Nếu anh Vĩnh Tài mà xảy ra chuyện, chắc chắn bà nội sẽ không tha cho cô bé.

"Đại Nha, anh không sao đâu. Đừng lo, anh cũng sẽ không kể lại chuyện này cho bà biết đâu."

Vĩnh Tài hiểu rất rõ bà nội mình trọng nam khinh nữ ra sao, mà Đại Nha lại là con gái, bị ăn mắng là chuyện cơm bữa. Nếu để bà biết chuyện vừa rồi, cô thể nào cũng bị đòn.

Vương Đại Nha lắc đầu, mắt đầy lo lắng:

"Anh Vĩnh Tài, sau này anh đừng trèo cây lấy tổ chim nữa được không?"

Cô bé không sợ bị bà đánh, chỉ sợ Vĩnh Tài xảy ra chuyện. Trong nhà này, chỉ có anh là tốt với cô bé, chỉ có anh lén chừa trứng gà cho cô bé ăn. Nên cô bé không muốn có chuyện gì xảy ra với anh cả.

Vĩnh Tài nhìn cô bé, gật đầu thật mạnh:

"Được, sau này anh sẽ không trèo cây lấy tổ chim nữa."

Phải nói rằng, tuy Vĩnh Tài cũng nghịch ngợm như bao đứa trẻ khác nhưng rõ ràng là một người anh tốt hiếm có. Dù lớn lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip