Chương 106
Sau đó Vương Vĩnh Tài dẫn mấy đứa nhỏ còn lại đến trước mặt Lý Tư Tư:
"Chị Tư Tư, cỏ heo bọn em đã đi hái xong rồi, nhét đầy giỏ đặt ở đằng kia kìa."
Lý Tư Tư nhìn theo hướng cậu chỉ, quả nhiên thấy một giỏ đầy ắp cỏ heo. Tần Tư Niên đứng bên cạnh thì hơi sững người, hóa ra còn có chiêu này à? Thật sự là nằm ngoài dự liệu.
Còn Lý Tư Tư thì hoàn toàn không thấy có gì không ổn, cô vui vẻ nói:
"Ừ, mấy em làm tốt lắm, đây là phần thưởng cho các em."
Khen xong, cô phát cho mỗi đứa một viên kẹo trái cây. Bọn trẻ cầm được kẹo thì vui như mở cờ trong bụng, lập tức quên sạch chuyện ban nãy.
"Cảm ơn chị Tư Tư ạ!"
Mấy đứa nhỏ chào cảm ơn xong thì lũ lượt rời đi, chỉ còn một bé gái vẫn đứng đó rụt rè, không nhúc nhích. Có vẻ em ấy muốn nói gì đó nhưng cứ ngập ngừng mãi không dám mở lời.
Lý Tư Tư để ý thấy, liền bước tới nhẹ giọng hỏi:
"Em gái, còn chuyện gì muốn nói à?"
Cô bé ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt to tròn xinh đẹp của Lý Tư Tư, như được tiếp thêm can đảm, ráng lấy hết dũng khí hỏi:
"Chị Tư Tư, chiều nay em... em có thể lại đến giúp chị hái cỏ heo được không ạ? Em không cần nhiều kẹo đâu, chị cho em một viên thôi là được rồi."
Tuy nãy bé vừa được ba viên kẹo nhưng do chưa từng ăn bao giờ nên lỡ miệng ăn mất hai viên.
Nhà bé còn hai em gái nhỏ, các bé cũng chưa từng ăn kẹo trái cây. Giờ chỉ còn một viên, nên bé muốn chiều quay lại hái cỏ thêm một lần, kiếm thêm một viên nữa để hai đứa em cũng được nếm thử.
Chỉ là, bé cũng biết yêu cầu như vậy có phần tham lam, nên mới cứ chần chừ mãi không dám nói ra.
Lý Tư Tư nhìn dáng vẻ rụt rè của cô bé thì lòng không khỏi mềm lại. Kẹo trái cây này, ở thời hiện đại có khi trẻ con chẳng thèm nhìn đến nhưng vào thời điểm này, nó là món quà vặt hiếm hoi và quý giá đối với trẻ nhỏ.
Nghĩ tới đây, cô lại càng thấm thía: đời sau được sống trong vật chất đủ đầy, cuộc sống tiện nghi, nền giáo dục tốt... tất cả đều là nhờ vào sự hi sinh, cống hiến của bao thế hệ đi trước bằng mồ hôi, máu và thậm chí là cả mạng sống.
Tần Tư Niên đứng bên cũng nhạy bén nhận ra cảm xúc của cô thay đổi, nên bước đến hỏi khẽ:
"Tri thức Lý, cô sao vậy?"
Lý Tư Tư lắc đầu: "Không sao."
Rồi cô ngồi xuống, đưa ánh mắt ngang bằng với cô bé, giọng nói dịu dàng:
"Chiều chị còn phải hái thêm một giỏ cỏ heo nữa, nếu em rảnh thì vẫn có thể đến giúp như sáng nay. Đến lúc đó chị cũng sẽ thưởng kẹo cho em như cũ."
Cô bé nghe vậy thì mừng rỡ không thôi:
"Chị Tư Tư, em cảm ơn chị, chị là người tốt."
Lý Tư Tư xoa đầu bé rồi cười nói:
"Được rồi, giờ cũng trưa rồi, em mau về ăn cơm đi. Chiều mình hẹn gặp nhau dưới chân núi nhé?"
Cùng lúc ấy, Tần Tư Niên vừa nghe thấy tiếng gọi "chú", sắc mặt lập tức sầm xuống nhưng khi chạm phải ánh mắt chân thành và trong veo của Vương Vĩnh Tài, anh vừa tức vừa bất lực.
"Sao em gọi cô ấy là chị, mà lại gọi anh là chú?"
Anh trông già đến thế sao?
Rõ ràng anh mới hai mươi ba tuổi thôi mà! Trong lòng Tần Tư Niên đầy uất ức, rõ ràng tuổi tác cũng chẳng chênh bao nhiêu, thế mà lại bị "nhảy" mất một bậc vai vế. Lúc đầu Vương Vĩnh Tài đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền