ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 388

Ra khỏi trà lâu, trời đã về trưa. Tô Kiện Khôn nhìn đồng hồ, đề nghị:

"Đồng chí Lý Tư Tư, giờ cũng đến giờ ăn rồi hay là chúng ta cùng đến nhà ăn quốc doanh ăn bữa cơm?"

Lý Tư Tư nghĩ đến chuyện sắp phải hợp tác điều tra, hơn nữa hai người cũng từng cùng xuống vùng quê, nên gật đầu đồng ý:

"Được, phía trước không xa có một nhà ăn quốc doanh, chúng ta đến đó đi."

"Được, nghe cô vậy."

Nhà ăn quốc doanh cách đó không xa, hai người chỉ đi hơn mười phút là đến nơi. Lúc này đúng giờ ăn trưa, trong quán khá đông, hai người đi một vòng thấy bàn nào cũng kín chỗ. Đang lúc phân vân thì một bàn cạnh cửa sổ vừa trống ra.

"Đồng chí Lý Tư Tư, hay cô cứ ra đó ngồi trước, tôi đi xếp hàng gọi món."

Tô Kiện Khôn đề nghị.

Cô gật đầu:

"Ừ, vậy tôi qua đó trước."

Giờ này đông người, khó mới có bàn trống, nếu không nhanh chân thì rất dễ bị người khác chiếm mất. Tô Kiện Khôn vừa quay đi vài bước đã nhớ ra gì đó, quay đầu hỏi:

"À, cô có kiêng gì không?"

Lý Tư Tư cũng quay lại, lắc đầu: "Không có."

Nhận được câu trả lời, anh ấy mới yên tâm tiếp tục đến quầy gọi món.

Lý Tư Tư vừa ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ chưa được bao lâu thì có mấy người tiến lại. Khi họ chuẩn bị ngồi xuống, cô lên tiếng:

"Xin lỗi các đồng chí, chỗ này có người ngồi rồi."

Một nữ đồng chí trong số đó nhìn cô, tỏ vẻ không hài lòng:

"Ở đây chỉ có một mình cô, bọn tôi chen chút một chút vẫn đủ chỗ mà."

Lý Tư Tư điềm tĩnh giải thích:

"Tôi đi cùng bạn. Các vị đông người thế này, nếu ngồi đây rồi lát nữa bạn tôi mang đồ ăn về thì ngồi đâu được nữa?"

Người phụ nữ kia còn định nói gì thì bị người bên cạnh kéo áo ra hiệu, cuối cùng đành hậm hực bỏ đi. Không lâu sau, bàn bên cạnh vừa ăn xong đứng dậy rời đi. Mấy người kia vẫn đang tìm chỗ, thấy bàn đó trống nhanh chóng quay lại.

Lâm Ngọc Mai ngồi xuống bàn bên, trừng mắt nhìn Lý Tư Tư đầy oán hận.

Cùng lúc ấy, Tô Kiện Khôn đã bê đồ ăn về, gồm một món cải thảo hầm thịt lợn với miến, một cá chép sốt chua ngọt, thêm một bát canh trứng. Lâm Ngọc Mai thấy vậy liền nhếch môi khinh thường

"quả đúng là đồ nhà quê"

, hai người mà chỉ gọi có từng ấy món.

Tô Kiện Khôn nhận ra ánh mắt khinh miệt của Lâm Ngọc Mai, cau mày:

"Bàn bên là chuyện gì vậy? Vừa rồi bọn họ định gây sự với cô à?"

Lý Tư Tư lắc đầu:

"Cũng không hẳn là gây chuyện đâu! Chỉ là mấy người đó muốn chen chúc ngồi chung bàn với tụi mình nhưng tôi không đồng ý."

Tô Kiện Khôn nghe Lý Tư Tư giải thích như vậy thì cũng không nói thêm gì nữa, chuyển sang trò chuyện những chuyện khác với cô. Rất nhanh sau đó, đồ ăn của bàn bên cạnh cũng được bưng lên đầy đủ. Bàn đó có sáu người mà gọi tới mười món ăn.

"Woa! Ngọc Mai, cậu đúng là khách sáo quá rồi, tụi mình chỉ có sáu người mà cậu lại gọi nhiều món thế này."

Có người ngồi cạnh khen Lâm Ngọc Mai không ngớt lời.

Có người mở đầu nhưng người còn lại cũng thi nhau tâng bốc theo. Lâm Ngọc Mai được khen tới lâng lâng, ánh mắt đầy kiêu ngạo nhìn sang phía Lý Tư Tư. Thế nhưng Lý Tư Tư hoàn toàn chẳng thèm để ý đến bọn họ.

Lâm Ngọc Mai cảm thấy mình bị phớt lờ, tức tối hừ lạnh một tiếng về phía Lý Tư Tư, sau đó lại tiếp tục trò chuyện với người bên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip