Chương 389
Lúc này, Lý Tư Tư và Tô Kiện Khôn vốn đang ăn uống im lặng ở bên cạnh, vừa nghe tới cụm "giám đốc nhà máy thực phẩm" thì lập tức liếc mắt nhìn nhau, rồi cả hai đều hiểu ý mà không lên tiếng, chỉ lắng tai nghe ngóng cuộc trò chuyện bên kia.
Không phải họ cố tình nghe lén, mà bởi trong danh sách họ vừa nhận được có tên của giám đốc nhà máy thực phẩm Lâm Đại Vĩ. Nếu cô gái kia là con gái ông ta thì có khi có thể moi được chút manh mối từ miệng cô ta.
"Ơ, ba cậu không phải là giám đốc nhà máy thực phẩm sao? Giám đốc thì lẽ ra phải có quyền quyết định chứ? Sao còn phải đợi lãnh đạo khác đồng ý nữa?"
Có người thắc mắc hỏi.
Lâm Ngọc Mai giải thích:
"Ba tớ tuy là giám đốc nhà máy thật nhưng nhà máy đâu phải của riêng nhà tớ, sao mà một mình ba tớ quyết hết được."
"Nếu sau này nhà máy thật sự tuyển người, cậu có thể báo tụi mình biết trước không? Tụi mình là bạn thân nhất của cậu mà, nếu được vào nhà máy, tụi mình lại được ở cạnh cậu như hồi đi học rồi."
Một nữ đồng chí ngồi cạnh Ngọc Mai đầy mong đợi hỏi.
Trước ánh mắt trông đợi của mọi người, lòng hư vinh của Lâm Ngọc Mai được thỏa mãn cực độ:
"Yên tâm đi, chỉ cần có tin tức tuyển người, tớ sẽ báo liền. Đến lúc các cậu đi thi tuyển, tớ sẽ nhờ ba tớ chọn các cậu vào."
Ngọc Mai đáp chắc nịch.
Cả nhóm lại tiếp tục tán dương khiến Lâm Ngọc Mai vui sướng ra mặt. Lý Tư Tư ban đầu còn mong moi được chút thông tin có ích từ Lâm Ngọc Mai nhưng nghe mãi cũng chỉ toàn lời tâng bốc vô nghĩa, chẳng có gì hữu dụng.
Dù vậy, dù gì họ cũng định điều tra giám đốc nhà máy thực phẩm. Giờ vô tình gặp được con gái ông ta, tất nhiên phải tranh thủ đến khu nhà ở của nhà máy xem thử.
Ra khỏi nhà ăn quốc doanh, thấy Lâm Ngọc Mai tách nhóm Lý Tư Tư và Tô Kiện Khôn âm thầm bám theo sau. Cả nhóm nhanh chóng đến khu nhà tập thể của nhà máy thực phẩm. Khu này chủ yếu là dãy nhà kiểu cũ nhưng phía sau còn có dãy nhà sân vườn riêng biệt.
Những ai đủ tư cách ở nhà riêng đều là cán bộ lãnh đạo của nhà máy. Lâm Đại Vĩ là giám đốc nhà máy, dĩ nhiên cũng ở trong khu nhà riêng phía sau.
Lúc này mới vừa ăn trưa xong, đa số người dân trong nhà đều đang nghỉ ngơi nhưng dưới các tòa nhà vẫn có vài bà cụ trông cháu chơi đùa.
Đã muốn điều tra giám đốc nhà máy thì đương nhiên không thể hỏi thẳng ông ta được, nên trước mắt cứ dò la từ người thân hoặc hàng xóm quanh đó.
Tô Kiện Khôn nhìn cánh cổng sân đóng kín rồi đề nghị:
"Hay là mình đi hỏi mấy bà cụ trước xem sao?"
Lý Tư Tư gật đầu:
"Hay là anh đi hỏi trước, tôi muốn quan sát quanh khu nhà này một chút."
Thật ra cô chỉ muốn tách Tô Kiện Khôn ra để tự mình tìm quanh vườn xem có con vật nào hoặc cái cây nào có thể hỏi chuyện được không.
Tô Kiện Khôn đồng ý:
"Được, vậy tôi đi trước, cô cẩn thận nhé."
Tô Kiện Khôn vừa đi khuất, Lý Tư Tư men theo tường rào đi một vòng, phát hiện ở sân sau có một cây nhót cao lớn, nhìn sơ cũng phải mười mấy năm tuổi.
Cô nhìn quanh xác nhận không có ai, rồi phóng người nhảy vào sân, trốn sau luống hoa gần cây nhót.
Cây nhót đang lim dim ngủ trưa thì bị tiếng động của Lý Tư Tư làm giật nảy mình: "Quỷ tha ma
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền