ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 58

Trở về nhà họ Lý, cô dứt khoát "thu hoạch" toàn bộ đồ đạc trong sân nhà, kể cả phòng của mình chỉ để lại mỗi cái giường với chăn nệm. Dù mấy bộ quần áo cũ nát của nguyên chủ cô vốn chẳng định mặc nhưng nếu chỉ mỗi phòng cô còn đồ đạc thì chẳng phải rõ mười mươi là cô làm à?

Xử lý xong xuôi, Lý Tư Tư mới leo lên giường ngủ.

Sáng hôm sau, một tiếng thét chói tai vang lên phá tan bầu trời. Lý Tư Tư lập tức tỉnh dậy, mở mắt ra, phải mất vài giây mới nhớ ra chuyện gì vừa xảy ra. Xem ra là "món quà bất ngờ" tối qua đã được phát hiện rồi đấy!

Bận rộn cả đêm cũng đáng giá, phải đi "thưởng thức" thành quả mới được!

Cô lười nhác mặc đồ, vừa dụi mắt vừa lầm bầm bước ra ngoài:

"Gào cái gì mà gào, sáng sớm đã làm người ta mất ngủ!"

Dù đã biết nguyên do nhưng vai diễn thì vẫn phải diễn trọn vẹn. Nghe tiếng mắng của cô, Trần Mạn Vân nín khóc trong chốc lát nhưng rồi lập tức lại khóc rống lên.

"Đồ trời đánh nào mà dám trộm sạch đồ nhà tôi thế này, để chúng tôi sống kiểu gì đây hả!"

Hôm qua vừa phát hiện tiền trong nhà bị trộm sạch, hôm nay đến cả bàn ghế, vật dụng cũng không cánh mà bay. Không biết là tên trộm nào làm, đúng là quá đáng hết chỗ nói! Trần Mạn Vân kêu khóc không ngừng, Lý Hoành Thịnh mặt mày u ám đứng bên cạnh. Nhà nào mà bị trộm hai lần liên tiếp thì ai cũng chẳng khá khẩm gì cho cam.

Lý Ngọc Lan và Lý Chí Cương cũng bị tiếng gào thảm thiết của bà đánh thức, lục tục bước ra khỏi phòng. Vừa tỉnh dậy, họ cũng phát hiện trong phòng, ngoài chiếc giường đang nằm ra thì mọi thứ khác đều biến mất.

"Mẹ, đồ trong phòng con cũng không còn gì hết!"

Lý Chí Cương vừa ra tới liền hét lên.

Lý Ngọc Lan cũng khóc ròng:

"Mẹ, đồ đạc trong phòng con cũng mất hết, đến cả quần áo cũng không còn!"

Trước đó, cửa mở ra, cô nhẹ tay đẩy vào rồi bước vào trong. Lặp lại đúng thao tác của Lý Hoành Thịnh hôm trước, cô kéo ghế ra một tấm ván gỗ hiện ra, dưới đó là miệng hầm.

Lý Tư Tư nhanh chóng chui xuống. Bên trong là một căn hầm nhỏ. Dù không rộng rãi nhưng có tới mấy cái rương lớn. Không cần mở ra cô cũng đoán được: thứ giấu ở đây chắc chắn là hàng lậu hoặc đồ không thể để người khác biết, nếu không thì tên bố cặn bã cần gì phải giấu kỹ như vậy?

Thu hết, cái gì cũng phải thu sạch!

Xong việc, cô ra khỏi hầm, đặt mọi thứ lại y như cũ, rồi lặng lẽ mò đến phòng của Cung Mỹ Lệ, vét sạch đồ trong đó.

Sau đó, rời khỏi nhà xong, cô lại chuyển hướng đến nhà họ Phương. Nhà họ ở khu tập thể nhà máy cơ khí. Đến nơi, cô quan sát kỹ xung quanh rồi nhảy vọt vào sân. Vì chưa từng đến nên cô không rõ bố cục bên trong, để tránh gây tiếng động đánh thức người trong nhà, nguyên tắc là: thấy gì thu nấy.

Chổi, công cụ lao động, ghế... hễ lọt vào mắt là thu sạch.

Sau đó vào phòng khách: bàn ghế, tủ, bình nước nóng, radio, tivi, bàn trà, sofa... từng món một, không sót cái nào.

Rồi cô sang từng phòng, vét sạch đồ trong đó, đến cả bóng đèn trên trần cũng không tha. Cuối cùng, căn nhà họ Phương chỉ còn trơ trọi vài bức tường. Nếu không ngại đánh thức bọn họ, chắc cô đã dọn luôn cả hai cái giường còn sót lại. Thu dọn sạch sẽ rồi nhưng nghĩ đến chuyện cha Phương từng sai người ra tay với mình, cô vẫn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip