ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59

Nghe con trai con gái nói xong, Trần Mạn Vân suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Lý Hoành Thịnh mặt vẫn đen sì, im lặng thật lâu mới nghiến răng nói:

"Báo công an đi, nhờ họ đến điều tra, may ra còn tóm được tên trộm."

"Nhưng hôm qua lúc phát hiện tiền bị trộm, em đã báo rồi mà. Công an tới xem qua rồi cũng chẳng tìm được manh mối gì, chỉ bảo chúng ta về chờ."

Giờ Trần Mạn Vân đã hoàn toàn hết hy vọng với việc báo công an.

"Dù sao cũng phải báo! Còn nước còn tát không báo thì chẳng còn chút cơ hội nào hết."

Nghe vậy, Trần Mạn Vân đành gật đầu đi báo công an.

Đúng lúc đó, Lý Chí Cương nhào tới ôm lấy chân Lý Hoành Thịnh:

"Ba ơi, đồ con, quần áo con không còn cái nào, tiền tiêu vặt cũng mất rồi. Ba phải mua lại đồ mới cho con nha, hu hu..."

"Ba, còn đồ đạc đi vùng của con thì sao? Con đâu thể tay trắng đi như thế được!"

Lý Ngọc Lan cũng sốt ruột.

Lý Tư Tư cũng không bỏ qua cơ hội đâm chọc:

"Ba à, con là con ruột của ba đấy nhé. Ba không thể chỉ chuẩn bị đồ cho cái đứa ăn theo kia mà bỏ mặc con được!"

Lý Ngọc Lan giận đến đỏ cả mắt, trừng trừng nhìn cô.

"Nếu không phải tại mày lén báo tên tao lên, tao đâu phải xuống vùng quê! Giờ còn dám mặt dày đòi đồ nữa à?"

Lý Tư Tư lập tức tát cho cô ta một cái:

"Tỉnh chưa? Không phải mấy người chọc vào tôi trước thì tôi thèm dây vào loại rác rưởi như cô à?"

Lý Ngọc Lan mắt như phun lửa, hận không thể nhào vào cắn xé cô.

"Còn dám trừng tôi nữa là tôi lại cho ăn thêm cái tát đấy!"

Cô lại giơ tay lên, Lý Ngọc Lan hoảng hốt lùi về sau.

Trong lúc đó, sau khi Trần Mạn Vân rời đi, Lý Hoành Thịnh mới quay sang nhìn Lý Tư Tư nói:

"Tư Tư, giờ tiền nong, đồ đạc trong nhà đều bị trộm hết, con có thể tạm lấy số tiền bán chỗ làm ra để gia đình xoay sở qua lúc này không?"

Lý Tư Tư cười lạnh trong lòng. Muốn cô lấy tiền bán suất việc làm ra? Mơ đi!

"Ba, đồ đạc trong phòng con cũng bị trộm hết rồi, ngay cả phí an trí đi vùng cũng mất luôn."

Cô làm ra vẻ đau lòng nói.

Lý Hoành Thịnh rõ ràng không tin lời cô, còn đích thân qua phòng kiểm tra. Đến khi tận mắt thấy căn phòng trống rỗng thì mới hoàn toàn tin lời cô nói. Lúc này, Lý Hoành Thịnh thật sự cuống rồi. Nhà mất sạch tiền, đồ đạc, sắp tới biết sống sao đây? Chưa kể đồ đạc chuẩn bị cho Lý Ngọc Lan đi nông thôn cũng không còn, chẳng lẽ để cô ta tay không đi xuống nông thôn?

Lý Hoành Thịnh chợt nghĩ tới mớ đồ để bên chỗ Cung Mỹ Lệ nhưng ngay sau đó đã tự bác bỏ ý tưởng ấy. Đám đồ đó là để dành cho Tiểu Hạo sau này cưới vợ, giờ chưa phải lúc mang ra ánh sáng.

Lý Hoành Thịnh đầu óc như muốn nổ tung:

"Câm hết lại cho tôi! Không thấy nhà đang loạn như thế này à, còn định gây thêm chuyện à?"

Ông gào lên một tiếng, Lý Ngọc Lan lập tức im bặt, không dám ho he nữa.

Lý Tư Tư bĩu môi lườm ông:

"Ba la cái gì mà la không phải cái đứa ăn theo này không biết điều nên chọc vào con sao? Con đâu có rảnh đi gây chuyện!"

"Đồ nghiệt chủng mày muốn chọc tức tao chết mới chịu phải không?"

Lý Hoành Thịnh giận đến đỏ cả mặt, hét lên.

Lý Tư Tư cười nhạt, thong thả nói: "Ba đang nói ai đó? Con là nghiệt chủng thì ba là gì? Là ba

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip