ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 102. Hách Tiện Nhân! Ta Nhớ Kỹ Ngươi Rồi!

Chương 102 : Hách Tiện Nhân! Ta Nhớ Kỹ Ngươi Rồi!

Hách Tiện Nhân! Ta Nhớ Kỹ Ngươi Rồi!

Trong văn phòng viện trưởng của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Hách viện trưởng vừa ngân nga một điệu nhạc vừa nhàn nhã pha trà, cuộc sống an yên như hiện tại mới hoàn mỹ làm sao.

Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại di động của ông chợt vang lên.

Hách viện trưởng liếc nhìn tên của người gọi đến, vừa trông thấy mấy chữ Lý Lai Phúc thì ông liền bật cười, vui vẻ bắt máy.

"Tìm được không?"

Điện thoại vừa kết nối, câu đầu tiên mà Hách viện trưởng nói là hỏi thăm đối phương xem đã tìm thấy người chưa, từ trong thanh âm của Lý Lai Phúc, ông dễ dàng nghe ra được sự mỏi mệt cùng bất đắc dĩ vô hạn.

Loại cảm giác này phải tự mình cảm thụ một chút thì mới có thể minh bạch được là nó sảng khoái tới cỡ nào.

Hách viện trưởng ngẫm nghĩ, thôi một ngày một đêm là cũng đủ rồi, không nên làm quá, nếu không thì Lý Lai Phúc sẽ sụp đổ mất.

"Ta vừa vặn cũng có một chuyện muốn nói với ngươi, ngươi muốn nghe không?"

"Muốn à, vậy thì tốt, tối hôm qua hai bệnh nhân tâm thần mất tích đã tự mình mò về đây rồi, đáng tiếc là ta lại không biết, hôm qua ta có việc phải ra ngoài, không có mặt ở đây."

"Ta nghe thấy giọng nói của ngươi dường như rất mệt mỏi, về sớm một chút, ngủ một giấc đi, ngươi nhìn ta mà xem, mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng rồi, cũng là bởi vì ta phải thường xuyên làm việc quá mệt mỏi đó."

Hách viện trưởng chung quy vẫn là một người thiện lương.

Ông thật sự là không đành lòng tiếp tục lừa gạt đối phương, chỉ có thể đem tình huống “chân thật” nói cho Lý Lai Phúc biết.

Quả nhiên.

Ngay sau khi nghe ông nói Lâm Phàm và Trương lão đầu đã bình an quay về bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, ở đầu dây bên kia không có thanh âm gì, một lúc lâu sau mới có tiếng thở hắt ra thông qua điện thoại truyền đến.

Hách viện trưởng mỉm cười.

Chính mình thật sự là một người từ bi.

Khẳng định là Lý Lai Phúc bên kia đang thở phào nhẹ nhõm.

Nhân sinh bỗng nhiên tươi sáng trở lại, trái tim tung hứng hệt như chơi trò tàu lượn siêu tốc cuối cùng cũng đã bình an đập chậm rãi đều đặn như thường.

Ha ha ha.

Hách viện trưởng vui vẻ cúp điện thoại.

Ông đoán Lý Lai Phúc ở đầu dây bên kia nhất định sẽ đang rất muốn cười to mấy tiếng để phát tiết sự vui sướng trong lòng, nhưng nếu như ông chưa cúp điện thoại thì chắc chắn sẽ làm cho đối phương ngại ngùng biểu đạt cảm xúc của mình, cho nên ông mới ý tứ cúp điện thoại trước, cũng là vì nghĩ cho Lý viện phó, muốn ông ta được triệt để phóng thích sự mừng rỡ của bản thân.

Mà ở cửa hàng điểm tâm sáng lúc này.

Lý Lai Phúc biểu lộ sự ngốc trệ, đăm đăm nhìn bát sữa đậu nành, đĩa đậu hũ cay, cùng một lồng sủi cảo thịt chưng trước mặt.

Rõ ràng lúc đầu ông cảm thấy mấy món ăn này thơm ngon ngào ngạt là thế, nhưng bây giờ thì khác, dường như sau cú điện thoại với Hách viện trưởng mới rồi, nó bỗng dưng không còn mùi hương gì nữa.

Lý Lai Phúc ông có rất nhiều lời muốn nói.

Nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Ông ta cứ thế ngây người, hồi lâu sau, Lý viện phó mới từ từ cúi xuống uống một hớp sữa đậu nành nóng hổi, ăn một miếng sủi cảo chưng, khóe mắt ông cũng đồng thời ẩn ẩn hơi cay, dường như có một giọt nước mắt đang chảy ra.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip