ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 103. Bệnh Nhân Tâm Thần Quả Thật Rất Đáng Thương!

Chương 103 : Bệnh Nhân Tâm Thần Quả Thật Rất Đáng Thương!

Bệnh Nhân Tâm Thần Quả Thật Rất Đáng Thương!

Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù nhỏ giọng nói bên tai ông:

"Hách viện trưởng, bọn họ đều là những người chưa từng trải qua việc tôi luyện thật sự, ngài xem sao sắp xếp cho ổn nhé, yêu cầu duy nhất chính là không có khả năng chết người."

"Nghe lời ngươi nói kìa, Thanh Sơn ta an toàn tới cỡ nào, làm sao lại có chuyện gì có thể gây chết người, ta chẳng hiểu ngươi đang nói gì cả."

Hách viện trưởng cau mày nói.

Nhân viên công tác lúng túng cười. Đúng, đúng, ngươi nói đều đúng.

"Các bạn học, cùng ta vào trong đi."

Hách viện trưởng nhiệt tình chào mời.

Vốn dĩ mỗi ngày ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn đều rất náo nhiệt, nhưng hôm nay bỗng dưng có nhiều người tình nguyện tới như vậy, khiến cho bầu không khí nơi này càng thêm phần náo nhiệt hơn so với ngày thường.

...

Trên bãi cỏ rộng lớn bên trong khuôn viên bệnh viện.

Các bệnh nhân tâm thần đang thảnh thơi thư giãn phơi nắng.

Lâm Phàm cùng Trương lão đầu vẫn ôm bộ dáng như mọi ngày, ấy là nằm vểnh mông lên, chụm đầu vào một chỗ, nhỏ giọng bàn tán bí mật gì đó.

Hôm nay hai người bọn họ không có tâm tình quan sát con kiến tha mồi về nhà nữa.

Mà là cả hai đang cẩn thận từng li từng tí trao đổi, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng quan sát các hộ lý vẫn canh chừng xung quanh.

"Bọn hắn cứ nhìn chằm chằm chúng ta, ta căn bản tìm không thấy cơ hội nào lừa bọn hắn đi."

Trương lão đầu ảo não nói.

"Không cần phải gấp gáp."

Lâm Phàm an ủi bạn mình.

Lúc còn ở bên bệnh viện đa khoa, Lâm Phàm và Trương lão đầu đã bàn bạc qua một lượt, định bụng là về nhà rồi sẽ tiếp tục thử lại việc chạm vào dòng điện cao thế một lần nữa.

Thế nhưng hiện tại phía dưới hộp cao áp có hai vị hộ công đang đứng canh sẵn ở đó, trong tay bọn họ cầm một cây gậy, ánh mắt sắc bén hệt như chim ưng, ai cũng không nhìn, chỉ tập trung vào mỗi một hành vi cử chỉ của Lâm Phàm cùng Trương lão đầu, thái độ đề phòng rõ rệt.

Mà không chỉ có hai người này, những hộ công đang tuần tra vòng vòng xung quanh cũng mang đôi mắt đề phòng hệt như thế, cứ chốc chốc lại quay đầu ngó chừng Trương lão đầu và Lâm Phàm một cái, xem xem hai người bọn họ có còn nằm yên ở đó hay không.

Loại cảm giác này thật sự không tốt chút nào.

Trong khoảng thời gian mà bọn hắn nằm viện, Hách viện trưởng ở nhà đã cho người làm một cái hàng rào phòng vệ bao xung quanh hộp cao áp, hơn nữa còn an bài tất cả các hộ công của bệnh viện một nhiệm vụ trọng yếu nhất.

Bất kể lúc nào, bất kể chỗ nào, chỉ cần các ngươi nhìn thấy hai bệnh nhân của phòng bệnh 666 xuất hiện thì đều phải nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của bọn họ cho ta, bọn họ đi tiểu các ngươi cũng phải nhìn!

….

Hách viện trưởng mang theo các bạn học đi vào trong hành lang, chỉ vào bãi cỏ xanh mướt mắt ở phương xa, đoạn giới thiệu:

"Đây chính là những người bệnh ở chỗ bọn ta, mỗi ngày bọn hắn đều thích ra đây chơi, không khí trong lành giúp bọn họ thả lỏng tâm tình hơn."

Các bạn học nhìn theo hướng Hách viện trưởng chỉ, sau đó không ai bảo ai, đều đồng loạt thấp giọng trao đổi.

Bọn họ cảm thấy những người bị bệnh tâm thần quả thật rất đáng thương.

Nơi này tựa như một chiếc lồng chim, nhìn thì rất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip