Chương 105 : Chuyến Du Lịch Trong Ngày Tại Bệnh Viện Tâm Thần Của Lưu Khải (2)
Chuyến Du Lịch Trong Ngày Tại Bệnh Viện Tâm Thần Của Lưu Khải (2)
Hiện tại hai người không thể hồi báo gì cho đối phương, chỉ có thể dùng nụ cười tươi tắn nhất, hữu hảo nhất để bày tỏ cho Lưu Khải biết là cả hai đang rất vui sướng.
Lưu Khải trông thấy hai người bệnh nhiệt tình tươi cười như vậy thì cũng không nhịn được cười rộ lên đáp lại, y phát hiện bệnh nhân tâm thần dường như cũng không quá đáng sợ giống như trong tưởng tượng trước đó của y, thậm chí y còn thấy một già một trẻ này có chút đáng yêu.
Nhưng rất nhanh.
Lưu Khải liền phát hiện tình huống có chút không đúng, bởi vì hai bệnh nhân tâm thần này cứ cười mãi không ngừng, điệu bộ của bọn họ làm y có chút hốt hoảng, đáy lòng còn ẩn ẩn nổi lên một tầng sợ hãi.
Lưu Khải chậm rãi cúi đầu xuống.
Thứ lỗi cho ta, nụ cười của các ngươi thật sự khiến cho ta hơi khó chịu.
Nhưng yên tâm, ta vẫn muốn kết bạn với các ngươi, tấm lòng hữu hảo này sẽ không cải biến.
Y cố gắng rút tay về, tuy rằng có chút khó khăn, nhưng y không hề từ bỏ, vẫn luôn cố gắng thử lắc lắc tay để nhắc nhở hai người đối diện, rốt cục trời không phụ người có lòng, cuối cùng có vẻ Lâm Phàm và lão Trương cũng đã mỏi tay, thế mà cả hai đồng loạt chủ động buông tay ra.
Hách viện trưởng đứng ở cách đó không xa, lẳng lặng quan sát tình huống hiện trường.
Càng nhìn lại càng hài lòng gật đầu.
Cái hài lòng ở đây không phải là vì những những hài tử mới tới kia tốt bụng cỡ nào, mà ông hài lòng vì các bệnh nhân nhà mình đều rất biết cho người khác mặt mũi, không hề dọa chạy những đứa trẻ trong sáng này.
Ồ!
Ông nhìn thấy có một thanh niên dũng cảm chủ động đi tới bắt chuyện với hai bệnh nhân của phòng bệnh 666. Hừm, can đảm lắm, đích thật là không tệ.
"Tiểu tử kia là ai vậy?"
Hách viện trưởng chỉ vào chàng trai cao ráo đang ngồi xổm nơi xa xa, đoạn hỏi.
Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù nheo mắt nhìn, nhận ra người Hách viện trưởng nhắc tới là ai liền đáp:
"Lưu Khải, một tiểu hỏa tử tính tình rất tử tế, y tốt nghiệp từ Mao Sơn cao viện."
Hách viện trưởng âm thầm ghi nhớ danh tự này ở trong lòng.
"Các ngươi đang làm gì vậy?"
Lưu Khải bắt chuyện hỏi thăm.
"Không biết." Lâm Phàm lắc đầu, đáp.
"Ta cũng không biết."
Lão Trương cũng thành thật lắc đầu.
Động tác của cả hai cực kỳ thống nhất, trả lời cũng rất thẳng thắn.
Lưu Khải ngây người, đây là lần đầu tiên y tiếp xúc với bệnh nhân tâm thần, nguyên lai tưởng rằng không có bất luận cái gì khó khăn, nào ngờ nãy giờ y đã bị bọn họ làm ngạc nhiên hết hai lần, Lưu Khải âm thầm suy nghĩ, xem ra đúng là phương thức giao lưu với nhóm người bệnh đặc biệt này cũng không quá dễ dàng như y tưởng.
Vả lại then chốt hơn là Lưu Khải chợt phát hiện có một vấn đề hơi kỳ lạ.
Ấy chính là ánh mắt của những hộ lý chung quanh nhìn về phía y dường như có cái gì đấy không đúng lắm.
Phảng phất như thể... thương hại.
Không có khả năng!
Hẳn là ảo giác của y mà thôi!
Lưu Khải chưa từng đến đây, cũng chưa bao giờ gặp mặt những người hộ lý này trước đó, sao bọn họ lại có thể “thương hại” y được?
"Ta muốn cho ngươi xem bảo bối của ta, ngươi có muốn coi hay không?"
Trương lão đầu nhỏ giọng thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền