Chương 106 : Đặc Điểm Chung Giữa Người Bình Thường Và Người Bị Bệnh Tâm Thần
Đặc Điểm Chung Giữa Người Bình Thường Và Người Bị Bệnh Tâm Thần
"Lão Trương, có phải nơi này của y có vấn đề hay không?"
Lâm Phàm chỉ tay vào đầu mình, sợ lớn tiếng sẽ làm Lưu Khải buồn lòng.
"Ta cũng nghĩ giống ngươi."
Lão Trương gật gù.
"Y thật đáng thương, tuổi còn trẻ như vậy mà đã hỏng đầu rồi."
"Lâm Phàm, ta thấy chúng ta nên đối xử tốt với y hơn nữa đi."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu không hẹn mà cùng lộ ra bộ dáng tươi cười đầy lúng túng, bởi vì bọn họ cảm thấy thật sự có lỗi vì hành động kinh ngạc mới rồi của mình. Xin lỗi Lưu Khải, chúng ta không phải cố ý sợ sệt ngươi, mà là mấy thứ ngươi mới làm quả thật có chút dọa người.
Lưu Khải biểu lộ biến cứng ngắc, không lẽ hai người bệnh tâm thần trước mắt cho là y có bệnh?
Y bị suy nghĩ này của mình dọa cho ngây ngẩn.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Thôi phải rồi, ngẫm lại biểu hiện ban nãy của mình thì dường như có chút bệnh a.
Ở đằng xa.
Ánh mắt Hách viện trưởng có ánh sáng lấp lóe,
"Vị bạn học kia có chút vấn đề thì phải."
"Ngài nói vậy là sao?"
Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù khó hiểu hỏi lại.
Hách viện trưởng không nói rõ ràng suy nghĩ của mình ra. Ông vẫn đang một mực chú ý tới thanh niên tên Lưu Khải nọ. Nhân phẩm người này hẳn là không tệ, nhưng có vẻ suy nghĩ cũng hơi thoát tuyến, hành động y vừa mới làm quả là kỳ quặc, đang yên đang lành tự dưng lại vờ run rẩy toàn thân, hơn nữa còn giơ ngón tay lên thổi thổi, làm tới nỗi ngay cả người bệnh của Thanh Sơn nhà ta còn phải sợ hãi tránh né ngươi, quả nhiên là có vấn đề.
Gần nhất ông có đang nghiên cứu một chủ đề mới.
Đây là nghiên cứu bí mật, không có khả năng công bố ra ngoài.
« Đặc điểm chung giữa người bình thường và người bị bệnh tâm thần »
….
Lưu Khải biết là hành vi của mình đã khiến một già một trẻ đối diện có chỗ hiểu lầm.
Thế nhưng y cũng không định giải thích, dù sao thì hai người bọn họ đều là bệnh nhân tâm thần, lý giải rõ ràng chưa chắc đã thông, họ muốn nghĩ sao thì nghĩ vậy.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu đích thật là hai người rất hữu hảo, không vì chuyện đầu óc người bạn mới có bệnh mà nghỉ chơi với đối phương, ngược lại còn vô cùng kiên nhẫn giải thích từng vấn đề về hộp cao áp kia cho Lưu Khải nghe.
Tỉ như cảm giác khi chạm vào thì thế nào, làm sao để leo lên được đó, sau khi tỉnh dậy thì sẽ thấy sức mạnh thể nội tăng lên bao nhiêu…. Cả hai càng nói lại càng hăng say, mô tả cũng cực kỳ sống động.
Mà Lưu Khải thì ngoài mặt gật gù nhưng trong lòng ngay cả một chữ cũng chẳng hề tin tưởng. Tuy nhiên y vẫn rất kiên nhẫn lắng nghe, hoàn toàn không có ý định ngắt lời Lâm Phàm hay Trương lão đầu.
Các ngươi cứ tiếp tục chém, ta sẽ tiếp tục nghe, nếu ta mà đánh gãy lời chém gió của các ngươi thì ta chính là con cún.
"Ừm, lợi hại như vậy à?"
"Oa, thật trâu bò."
Lưu Khải vừa hùa theo vừa vờ phấn khích vỗ tay, mỗi khi Lâm Phàm nói đến việc sờ vào dòng điện có bao nhiêu kích thích, y đều tỏ vẻ hào hứng, tán dương Lâm Phàm cỡ nào lợi hại.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu thấy vậy thì rất vui mừng, cảm giác vị bằng hữu mới quen đây đúng là không tệ, ngoại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền