Chương 1382 : Anh muốn bảo em nghỉ thai sản sao? (2)
Anh muốn bảo em nghỉ thai sản sao? (2)
Ông không thích nơi này, luôn cảm thấy người nơi đây không phải rất thân thiện với bọn họ. Lần trước khi tới đây còn thấy có người đột ngột đánh lén, may mắn Lâm Phàm phản ứng nhanh, nếu không chắc chắn sẽ bị bọn họ đánh lén thành công đấy.
Lâm Phàm nói:
"Nơi này có mấy người mà tôi muốn tiễn bọn họ rời đi, bọn họ ở đây tôi không yên tâm được!"
"Có thù không?"
"Không có!"
"Vậy khác nhau thế nào!"
"Tôi có thể cảm nhận được!"
Ông Trương cái hiểu cái không, dù sao không hiểu được, nhưng những điều này đều không quan trọng, ông luôn luôn ủng hộ Lâm Phàm, đứng bên phía Lâm Phàm.
Tà Vật Công Kê nghi hoặc nhìn Lâm Phàm.
Tên này lại muốn làm gì?
Không được, phải quan sát cẩn thận, nó thân là nằm vùng, có thể sống đến lúc này có liên quan mật thiết đến sự cẩn thận của nó, còn có đó là buông bỏ được tôn nghiêm, bò rạp hèn mọn, từ đó khiến đối phương thả lỏng cảnh giác với chính mình.
Nhân Sâm cảm thấy đã có chuyện xảy ra.
Nó cảm nhận được sự bốc đồng của loại dũng cảm tiến về phía trước trên người Lâm Phàm, giống như có chuyện quan trọng phải làm vậy.
Lúc này.
Con cháu tộc Tinh Không đứng chờ ở liên minh Cao Viện nhìn thấy Lâm Phàm đến đều lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
Giữa đôi bên chính là nước giếng không phạm nước sông.
Anh nhiều lần đánh người ở liên minh Cao Viện này đã khiến rất nhiều con cháu tộc Tinh Không mất mặt, nhưng tất cả mọi người đều chịu đựng, dù sao chúng tôi không phải loại người tranh mạnh háo thắng.
Đến nơi này chỉ vì dạy học mà thôi.
"A!"
Lâm Phàm phát hiện liên minh Cao Viện thiếu đi rất nhiều người, con cháu tộc Tinh Không đi đâu hết rồi?
Lúc này.
Anh nghĩ đến một sự kiện.
Mặc dù anh đã trôi qua khoảng thời gian rất lâu trong mộng cảnh, nhưng thành phố Duyên Hải mới chỉ trôi qua khoảng thời gian ngắn ngủi, bọn họ cũng vẫn còn ở di tích Sơn Xuyên ở bên ngoài vẫn chưa trở về đâu.
"Haiz, chúng ta tới sớm rồi!"
Lâm Phàm lầm bầm, sau đó suy tính xem nên làm như thế nào mới tốt.
Đâu thể tới mấy ngọn núi kia tìm người của tộc Tinh Không được đi.
Ngay sau đó.
Anh nghĩ đến một cách.
Nếu đã như vậy, vậy thì tìm một tên đáng tin hỗ trợ canh giữ là được rồi.
"Ông Trương, chúng ta tới núi Trường Bạch đi!"
Lâm Phàm nói.
Ông Trương nói:
"Hả? Đi vào trong đó làm gì?"
"Tìm Minh, muốn bảo ông ta giúp tôi một việc!"
Lâm Phàm nói.
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy Minh đáng tin nhất.
Núi Trường Bạch.
Đỉnh núi!
"Tháng ngày thảnh thơi như vậy ngược lại rất xứng với mình mà!"
Minh nhàn nhã ở trong đình viện, tự uống tự vui, không có rượu trong chén, chỉ có trà trong chén, một miếng lá trà rơi vào bên trong, mùi thơm tỏa ra khắp phía.
"Minh..."
Nhưng vào đúng lúc này.
Có giọng nói vang lên.
Minh nghe thấy giọng nói, cảm thấy có chút quen thuộc, đầu óc xoay chuyển, có vài hình ảnh chậm rãi lướt qua, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc này, không khí giống như đông cứng, chim chóc trong núi cảm nhận được nguy hiểm, sợ hãi ẩn nấp trên các nhánh cây.
Dần dần.
Hô hấp của Minh dần gấp gáp, đứng phắt dậy, chỉ Lâm Phàm nói:
"Các người... còn dám tới..."
Âm cuối cao vút đến nhức óc, giọng nói giống như với thái giám già sống trong hoàng cung vậy.
"Minh, ông làm sao vậy?"
Lâm Phàm không biết tại sao Minh phải kích động như vậy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền