ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 1383. Vô tình gặp được người ngoài hành tinh.

Chương 1383 : Các người còn mặt mũi đến đây?

Các người còn mặt mũi đến đây?

Minh thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu già.

Nghe đi!

Còn là lời con người có thể nói sao?

Thật sự.

Không quan tâm là ai, bất luận kẻ nào nghe thấy lời như vậy chắc chắn sẽ tức chết. Lấy đồ vật của người khác không nói, còn hỏi ông ta sẽ không phải người hẹp hòi như vậy đó chứ.

Chỉ cần là người hơi có lòng đồng tình đều sẽ không nói ra những lời như vậy.

Nhưng...

Lời Lâm Phàm nói khiến ông ta tỉnh táo lại.

Ông ta thật sự từng nói như vậy.

Nhưng khi đó so đấu cùng với Lâm Phàm, tinh thần bị tổn thương đôi chút, mơ mơ màng màng, chỉ muốn ngủ tĩnh dưỡng một giấc, còn thêm sĩ diện, đâu thể nói ban thân không được đâu.

Haiz!

Tự tạo nghiệt không thể sống mà.

Minh mỉm cười nói:

"Đương nhiên không phải, chỉ là thuận miệng nói mà thôi, chỉ là tục vật, tôi còn không để trong lòng đâu."

Ông ta lúc này biểu hiện rất thông suốt, khiến người khác có cảm giác vạn vật đối với ông ta mà nói đều là mây bay, cặn bã.

"Tôi cũng cho là như vậy!"

Lâm Phàm cười,

"Ông cho tôi cảm giác không giống như loại người đó!"

Cũng đã nói đến mức này rồi.

Minh đương nhiên sẽ không nói thêm gì nữa, coi như cậu hiểu chuyện, biết khen ngợi tôi đi.

"Mời ngồi!"

Ông vươn tay, trên mặt bàn xuất hiện thêm hai chén trà.

Đây là chuẩn bị cho Lâm Phàm và ông Trương.

Lâm Phàm vừa ngồi xuống.

Nhân Sâm đã giành trước vị trí của ông Trương rồi.

Minh lắc đầu, trên mặt bàn lại thêm một cái chén nữa. Nhân Sâm này thật thú vị, bản thân đều là bảo vật, còn cần để ý tới chút nước trà này, hình như còn tu luyện thần đạo nữa.

Ngược lại là chuyện vô cùng hiếm có.

Từ xưa đến nay, trân bảo giống như Nhân Sâm này không phải không có, nhưng đại đa số đều bị cường giả ích kỷ chiếm riêng, trực tiếp nuốt mất, rất ít có cơ hội cho bọn chúng tu luyện.

Tà Vật Công Kê không xếp hàng, chỉ có thể đứng trên mặt đất.

Chẳng qua đối với Gà Mái mà nói, thứ nó muốn chính là hiệu quả này, không khiến người khác chú ý tới, an phận làm việc mới có thể sống được lâu hơn.

Minh hỏi:

"Vô sự bất đăng tam bảo điện, tìm tôi có chuyện gì?"

"Nơi này của ông gọi là điện Tam Bảo?"

Lâm Phàm rất hiếu kỳ, còn tưởng là đỉnh núi Trường Bạch chứ.

Minh chuẩn bị uống trà, động tác hơi ngừng lại một chút, nhìn thẳng Lâm Phàm nói:

"Cậu cảm thấy cậu rất hài hước sao?"

"Cảm ơn lời khen, tôi cảm thấy tạm được."

Ông Trương nói:

"Lâm Phàm nhà tôi rất hài hước đấy!"

"Vãi!"

Minh đã không phải rất muốn trao đổi với Lâm Phàm, luôn cảm thấy tên này có vấn đề, đây là đang khen người khác sao?

"Vẫn nên nói chuyện chính đi!"

Ông ta quen sống ở đây một mình, sau khi trải qua sự việc lần trước, ông ta không muốn tiếp đãi bất cứ ai, những thứ bị lấy đi kia thì đem đi đi, cũng chẳng phải chuyện quan trọng.

Lâm Phàm nói:

"Tôi hi vọng ông có thể rời đi cùng với tôi, đến giúp tôi bảo vệ nơi tôi để ý ở thành phố Duyên Hải."

"?" Minh hơi nhíu mày, không hiểu lắm ý của đối phương. Thay cậu bảo vệ nơi cậu để ý, nhưng mà là nói với tôi, cậu để ý, cũng đâu phải tôi để ý.

"Tôi ở đây đã quen rồi!"

Ông ta tạm thời không muốn rời khỏi núi Trường Bạch.

Đại thế đã mở.

Tộc Tinh Không đã hành động.

Ông ta chỉ muốn tọa trấn ở đây là được.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip