Chương 1393 : To con, nhìn mày có chút xấu xí. (2)
To con, nhìn mày có chút xấu xí. (2)
Dần dần, Long Thần phát hiện sự việc có chút không giống trong suy nghĩ của ông ta. Thậm chí tựa như nằm mơ. Lâm Phàm viếng thăm cường giả trong cấm địa Tinh Không, không chỉ có thăm Hỗn Độn lão tổ, mà còn có một vài cường giả khác. Những cường giả bậc này đối với Long Thần là thuộc hàng cường địch đụng phải chỉ mất mạng. Những cường giả trong cấm địa Tinh Không, có một vài người giống như Hỗn Độn lão tổ, nhìn thấy bọn họ xuất hiện một cách “rạch trời rơi xuống” đều sẽ tỏ vẻ phẫn nộ. Nhưng rất nhanh sau đó, có thể nhận ra cuối cùng những cường giả này đều trở nên hữu hảo như Hỗn Độn lão tổ, bằng lòng nói chuyện cùng Lâm Phàm, có một vài người còn muốn nhiệt tình hơn Hỗn Độn lão tổ. Cuối cùng, Long Thần khắc sâu thấu hiểu một đạo lý. Chỉ cần là cường giả thì không cần biết ở đâu cũng rất được hoan nghênh.
“Lâm Phàm, người cậu muốn tìm chưa chắc ở đây.”
Long Thần cũng không biết nên nói cái gì, trong lòng có chút nghi hoặc, ban đầu không xác định là rốt cuộc có ở đây hay không, thế nhưng lại tới đây tìm kiếm, dựa vào cái gì để xác định người đó ở đây chứ?
Lâm Phàm nói:
"Không sao, tôi tìm kiếm tất cả những nơi tôi biết một lần là được. Nếu như nơi đây không có, vậy thì ở nơi khác, bây giờ tôi đang nghĩ một việc, tôi cảm thâdy nơi này có chút quen thuộc, chỉ là không khẳng định cho lắm."
"Quen thuộc?" Long Thần quen tác phong của Lâm Phàm, nhưng khi nghe anh nói thì dù thế nào vẫn mơ hồ, rất khó để hiểu anh nói thế là có ý gì.
Lâm Phàm nói:
"Ừ, chỉ là không biết có phải là tôi nghĩ như vậy hay không."
Lúc này.
"Lâm Phàm, tôi đói quá."
Ông Trương vuốt bụng, đi ra ngoài cũng được một khoảng thời gian rồi, bụng kêu ra tiếng rồi.
Lâm Phàm nói:
"Chúng ta đi tìm chút ăn trước.”
Ông Trương gật đầu: “Ừ.”
Long Thần nhìn ông Trương, khi nghe ông nói đói bụng thật sự bị hoảng sợ. Sau đó mới nghĩ rằng hóa ra bên cạnh chúng ta còn một người phàm, nhìn biểu cảm rất nghiêm túc của ông, đúng là đang vì đói khát mà cảm thấy buồn rầu.
Sau đó, Lâm Phàm dẫn theo nhóm ông Trương đi lại trong cấm địa. Đối với người khác nơi đây rất nguy hiểm, nhưng đối với nhóm Lâm Phàm thì giống như hậu hoa viên.
Trong cấm địa.
Một Cự Thú Tinh Không khổng lồ phiêu lưu chẳng có mục đích, đối với Cự thú, chúng nó trôi đến đâu thì ở nơi đó, từ trước đến nay chưa từng chủ động đi đâu.
Lâm Phàm hỏi: “Ông Trương, ông muốn ăn con cự thú này không?”
Ông Trương lắc đầu nói: "
Không muốn ăn, tôi cảm thấy nó không đáng yêu chút nào, còn rất xấu, chắc chắn không thể ăn."
Lâm Phàm nói: “Ừ, vậy tiếp tục tìm cho ông.”
Long Thần đi theo ở bên cạnh, nghe thấy Lâm Phàm nói vậy, trong lòng có một cảm giác đặc biệt, tựa như không nghĩ tới sẽ là như thế này, đồng thời nhìn về phía Cự Thú Tinh Không ở xa xa. To con.... sống chết của mày đã không còn do mày thao túng nữa. Lúc nãy mới có người bàn luận mày ăn có ngon không. Nếu như mày cũng biết nói thì e rằng mày không thể phiêu lưu thảnh thơi vậy, sợ là đã sớm tìm chỗ lẩn trốn rồi. Chẳng qua cũng may! Mày có hơi xấu xí nên không được thích.
Lúc này, một con Cự Thú giống như sói nhưng lưng là mai rùa đen đang ngao du trong cấm địa,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền