ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 1394. Tôi xem mấy người là người bình thường, nhưng mấy người lại xem tôi là đồ đần.

Chương 1394 : Long Thần: Ừ, tôi thấy rồi.

Long Thần: Ừ, tôi thấy rồi.

Cự Thú Tinh Không nghĩ một cách chảnh chó, cho rằng rất có khả năng, Cự thú có uy danh, người bình thường nhìn thấy chắc chắn là chạy vội như ngựa không dừng vó, sao có thể dũng cảm tới gần nó chứ. Nhưng tất nhiên là nghĩ không sai, đúng là bị thân hình to lớn cao ngạo hấp dẫn.

Lâm Phàm đi tới trước mặt Cự thú, vẫy tay:

"Xin chào, anh bạn trông thật đáng yêu."

Chào hỏi thân thiện.

Cự thú chậm rãi cúi đầu xuống, trong mắt lóe ra vẻ nghi hoặc, trong mắt nó, sinh linh rất nhỏ bé.

Lâm Phàm chỉ vào ông Trương nói: "Bạn của tôi là ông Trương có hơi đói. Tôi muốn cắt một miếng thịt trên đùi anh bạn. Tay nghề của tôi đặc biệt tốt, thịt nướng là sở trường tuyệt kỹ của tôi, anh bạn nhất định sẽ bị mùi thơm này mê hoặc. Nói hơi nhiều rồi, nếu như anh bạn không từ chối thì tôi sẽ ra tay nhé.”

Khóe miệng Long Thần giật giật. Còn có kiểu nói chuyện như vậy sao? Phàm là có chút trí tuệ thì đều khó có khả năng chấp nhận yêu cầu quá đáng như vậy của anh. Cự Thú sang chấn, nó nghe hiểu Lâm Phàm nói cái gì cho nên mới ngây người, trong đầu vang lại lời nói của sinh linh hèn mọn trước mắt, cắt thịt trên đùi của mình?

Ngay lúc đang ngẩn ngơ, chỉ thấy sinh linh ngay trước mắt này vỗ nhẹ bắp đùi của nó, tìm một nơi có cảm giác thịt ngon, nắm thịt bắp đùi của nó lên, ngón tay vung lên, một tiếng “phập” vang, máu tươi chảy xuôi xuống sau đó sinh linh đó vẫy tay với mình.

“Cảm ơn nha.”

Lâm Phàm cầm theo thịt bắp đùi của Cự Thú đi về phía ông Trương. Tảng thịt này rất lớn, nhưng mà đối với Cự Thú chỉ như con bò rụng lông mà thôi, căn bản không được xem là cái gì.

“À hú...”

Cự Thú đã kịp phản ứng gào một tiếng, đau đớn thúc đẩy nó hét một tiếng chói tai, sau đó hoàn toàn phẫn nộ gầm thét.

Đáng giận!

Nó không ngờ rằng một sinh linh nhỏ bé vậy mà thật sự cắt thịt của nó. Sau đó nó như cuồng bạo áp đảo lao về phía Lâm Phàm, giơ vuốt khổng lồ đập một cách hung tợn, sức mạnh đáng sợ chấn động không gian cấm địa, Lâm Phàm quay người, vươn tay, nhẹ nhàng đỡ được.

Ầm ầm!

Tiếng chấn động truyền đến.

Cự Thú thừ người nhìn Lâm Phàm, một vuốt rất nặng đánh xuống thế mà không chút si nhê. Ngay sau đó, Cự thú và Lâm Phàm đối mặt nhau, ngay cái nhìn này, dường như Cự Thú cảm nhận được một sự nguy hiểm đáng sợ đang bao phủ nó, sinh linh cắt thịt nó nhất định rất khủng bố. Nó vốn định đập Lâm Phàm thành thịt băm, nhưng bây giờ... Nó không nghĩ được gì, ý nghĩ duy nhất bây giờ chính là “bây giờ tôi hối hận còn kịp không?”

Lâm Phàm hỏi: “Có gì không?”

Cự Thú nâng vuốt, phát hiện đối phương không cầm vuốt mình, trong lòng có chút an ủi, chắc có lẽ không làm gì mình đâu. Lúc này, Cự Thú lắc đầu điên cuồng.

“Không có gì.”

Lâm Phàm mỉm cười nhìn đối phương, sau đó đi đến trước mặt ông Trương: “Ừ. Nhìn này, tôi mang thịt về rồi, vị trí tôi chọn là ngon nhất, có lẽ mùi vị sẽ rất ngon.”

Ông Trương nhìn thịt trước mắt, sớm đã có chút khó nhịn. Rất muốn ăn, nghĩ đến mùi vị thịt nước miếng liền tuôn như thác rồi. Long Thần thật sự bội phục Lâm Phàm, chuyện mà anh làm được không có chuyện nào là chuyện mà người khác có thể làm, ví dụ hiện tại, nếu là người bình thường thì tuyệt đối không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip