ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 1422. Cà khịa người ta

Chương 1422 : Vì tôi chảy xuống hai giọt nước mắt chắc hẳn không phải là chuyện gì quá đáng nhỉ

Vì tôi chảy xuống hai giọt nước mắt chắc hẳn không phải là chuyện gì quá đáng nhỉ

Nguyên tố giữa trời đất điên cuồng vọt đến bên này.

Động tĩnh lớn như vậy, đương nhiên kinh động đến toàn bộ người trong Thần điện Quang Minh.

Ngay cả Giáo hoàng đương nhiệm cũng bị kinh động đến.

Phát hiện luồng năng lượng này dũng mãnh lao đến bên kia, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng đi về phía bên kia, rốt cuộc là ai dám cả gan làm xằng làm bậy ở chỗ của Giáo hoàng đời thứ mười ba.

Long Thần kinh ngạc nhìn.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ…

Chẳng lẽ cậu ấy muốn…

Không thể nào.

Long Thần lắc đầu, cảm giác mình thực sự là nghĩ quá nhiều rồi, loại chuyện này làm sao có thể, muốn hồi sinh một người đã chết, phải trả một cái giá vô cùng lớn mới có thể làm được.

Nhưng muốn hồi sinh xác khô đã chết một trăm sáu mươi nghìn năm.

Nói thật.

Đây là chuyện hoang tưởng, không thể nào xảy ra được.

“Phục sinh!”

Lâm Phàm nhẹ nhàng nói ra hai chữ, chỉ là hai chữ này lại là nặng nề khiến cho người ta không thể chịu đựng nổi.

Không gian chấn động.

Hé ra một đạo thông đạo.

Khí tức tử vong dày đặc tràn ra, khí tức này khiến cho tất cả mọi người đều run như cầy sấy, giống như Địa Ngục xuất hiện vậy, thực sự khiến cho người ta cảm thấy hoảng sợ.

“Là ai đang coi thường cái chết đấy hả…”

Cùng một giọng nói, khí tràng cũng giống y như vậy, ngay cả bóng dáng cũng giống.

Tử Thần mang theo liêm đao lần nữa xuất hiện, trường bào đen kịt cũ nát không gió nhưng vẫn đung đưa lắc lư, bất kỳ người nào thấy cảnh này, cũng sẽ bị dọa đến hồn bay phách tán.

“Là tôi.” Lâm Phàm xoay người, mỉm cười nói: “Đã lâu không gặp, ông vẫn là như vậy, không thay đổi gì cả.”

Có thể bình tĩnh nói chuyện với Tử Thần như vậy.

Trên thế giới e là cũng chỉ có Lâm Phàm mà thôi.

Tử Thần bị Lâm Phàm nói lời, làm cho mơ mơ màng màng, đầu óc ong ong.

Là ai?

Hình như rất quen thuộc.

Coi thường vong linh là chuyện không thể tha thứ được, nhất định phải xử trí nghiêm khắc.

Tử Thần giơ lên cao liêm đao, chuẩn bị thu lấy linh hồn của Lâm Phàm, chỉ là không biết tại sao, Tử Thần có cảm giác hoảng hốt, loại cảm giác này rất huyền diệu, đã rất lâu không có loại cảm giác này rồi.

Nhớ lại chuyện cũ.

Loại cảm giác này cũng đã trải qua được hơn một trăm nghìn năm trước rồi.

Ngay sau đó.

Động tác của Tử Thần chậm dần.

Ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Phàm, trong đầu hiện ra một hình ảnh.

Gương mặt rất quen thuộc.

Giống hệt như lúc lần đầu tiên nhìn thấy.

Như sét đánh giữa trời quang.

Cuối cùng cũng trùng khít, nghĩ ra rồi, ông ta thực sự nghĩ ra rồi, chính là người đó, người khiến ông ta cảm nhận được sự tồn tại đáng sợ, đừng nói ông ta rất sợ sệt, ngay cả sự tồn tại tối cao sau lưng ông ta đại biểu cho vong linh ý chí cũng bị dọa sợ.

“Là ngươi...” Tử Thần trầm mặc một lát, cuối cùng dũng cảm đối mặt sự thật.

Không đối mặt không được.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Là tôi, tôi không có bất kỳ ý kiến gì với ông hết, ông quản lý vong linh là đúng, nhưng Polk là bạn tốt của tôi, ông ấy chính là muốn gặp mặt tôi một lần, hẳn là không có vấn đề gì chứ?”

Vẻ mặt Tử Thần vô cảm, giống như là đang nói… Cho dù có vấn đề,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip