Chương 1423 : Vì tôi chảy xuống hai giọt nước mắt chắc hẳn không phải là chuyện gì quá đáng nhỉ (2)
Vì tôi chảy xuống hai giọt nước mắt chắc hẳn không phải là chuyện gì quá đáng nhỉ (2)
“Cậu..” Giọng nói của Polk khàn khàn, giống như là không biết nói chuyện, thử rất nhiều lần, mới dần dần thích ứng được: “Cậu trở về rồi...”
“Ừm, tôi trở về rồi.” Lâm Phàm nói.
“Tôi đang nằm mơ sao?”
“Không có, đây không phải là mơ, mà là hiện thực, tôi cứu ông về rồi, không phải ông nói muốn nhìn thấy tôi sao? Bây giờ có thể nhìn thấy tôi rồi.” Lúc Lâm Phàm nhìn thấy Polk, nghĩ đến rất nhiều chuyện, đối phương đã giúp đỡ anh rất nhiều.
Thân thể Polk run rẩy.
Ánh mắt nhìn xung quanh, tất cả đều rất lạ lẫm.
“Polk tôi thực sự vẫn còn sống, tôi cũng thực sự nhìn thấy cậu rồi.” Polk lẩm bẩm lầu bầu, chết quá lâu, ý thức vẫn chưa khôi phục hoàn toàn.
Sau khi Lâm Phàm rời đi được mấy ngàn năm, tuổi thọ đến điểm cuối cùng, mặc dù Khả Lam vẫn muốn giúp ông ta kéo dài sinh mệnh, nhưng ông ta là nhân loại, không gặp được hoàn cảnh tốt như Khả Lam, cuối cùng vẫn chết.
Ông ta ký kết khế ước với lãnh chúa Thâm Uyên Archimonde, không phải bất tử bất diệt, chỉ là sống lâu hơn một chút mà thôi.
Soạt!
Các dân thường quỳ trên mặt đất, bọn họ nhìn thấy thần tích, quỳ lạy nơi đó.
Giáo hoàng đương nhiên trợn tròn hai mắt.
Từ từ đi đến trước quan tài thuỷ tinh.
“Giáo hoàng đương nhiệm bái kiến Giáo hoàng đời thứ mười ba.” Giáo hoàng đương nhiệm cung kính quỳ lạy, tâm trạng của ông ta vô cùng kích động, trái tim kích động đến mức muốn nhảy ra ngoài luôn, Giáo hoàng đời thứ mười ba thực sự sống lại rồi, hơn nữa ông ta nghe được…
Người phục sinh Giáo hoàng đời thứ mười ba chính là người bạn mà Giáo hoàng nhắc tới.
Vậy anh không phải chính là bố của Quang Minh Thần sao?
“Lâm Phàm, bạn tốt của tôi, tôi chết được bao lâu?” Polk hỏi, ông ta không biết mình chết được bao lâu, năm đó lúc cận kề với cái chết, ông ta biết Lâm Phàm chắc chắn sẽ trở về, nhưng chỉ là không biết lúc nào sẽ trở về.
Ông ta và Archimonde đấu đá lâu lâu, đấu đá xem xem ai là bạn tốt nhất của Lâm Phàm.
Trên bia đá ông ta đã viết rất nhiều nội dung.
Có cái rất buồn nôn.
Nhưng ông ta không để tâm.
Nếu như Lâm Phàm trở về không thể nào cứu sống ông ta, vậy cũng có thể dựa vào những lời này, giữ lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Lâm Phàm, không dám nhiều lời, vì tôi chảy xuống hai giọt nước mắt chắc hẳn không phải là chuyện gì quá đáng nhỉ.
Lâm Phàm nói: “Tôi đã rời đi một trăm sáu mươi nghìn năm rồi.”
“Hả…” Polk há hốc, có chút khiếp sợ, ông ta thực sự không ngờ tới, bản thân vậy mà chết được trăm mấy nghìn năm rồi, sau đó ông ta nhìn Lâm Phàm nói: “Gặp được Khả Lam chưa?”
Tên Khả Lam ở thế giới này chỉ có Archimonde, Polk mới có thể gọi.
Những người khác đều gọi cô là Quang Minh Thần.
Đó là Thần Linh.
Há có thể gọi thẳng tục danh.
Lâm Phàm lắc đầu nói: “Chưa, tôi không tìm thấy con bé.”
Polk nói: “Haizz, vậy cậu nên đi tìm con bé đi, sau khi cậu rời đi, đứa nhỏ này rất đáng thương, chờ cậu rất lâu, chúng ta chờ đợi đến nỗi đều cảm thấy cậu sẽ không trở về nữa.”
Giáo hoàng đương nhiệm quỳ lạy ở nơi đó trong lòng có chút gấp gáp.
Giáo hoàng đời thứ mười ba ơi, bây giờ ta vẫn còn quỳ lạy thỉnh an ngài đấy, bất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền