ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 51. Ngươi Muốn Mua Rolex Không? (2)

Chương 51 : Ngươi Muốn Mua Rolex Không? (2)

Ngươi Muốn Mua Rolex Không? (2)

Trương Hồng Dân ngồi liệt dưới mặt đất, ông ta ôm đầu, thanh âm khàn khàn nức nở:

"Thế nhưng nữ nhi của ta có thể đợi được tới khi đó sao? Chúng ta đã hết tiền rồi."

Bác sĩ thở dài, ông ta quả thật bất lực với chuyện này.

"Ồ, ta đã xem tin tức trên TV rồi, nếu như ngươi cần tủy thì ta có thể quyên."

"Hắn cũng có thể quyên."

"Hắn nữa, hắn cũng có thể quyên."

Lâm Phàm chỉ vào mình, chỉ vào Trương lão đầu, sau đó chỉ vào Độc Nhãn Quái.

"Quyên cái gì?"

Trương lão đầu rất nghi hoặc, ông vội vàng theo bản năng giấu hộp ngân châm ra sau lưng,

"Ngoại trừ ngân châm của ta, cái khác đều có thể quyên."

"Tế bào gốc tạo máu."

"Đó là cái gì?"

"Không biết, ta cũng nghe thấy cụm từ đó trên TV thôi."

Nếu như muốn nói người mộng bức nhất là ai, vậy thì tất nhiên chính là gã một mắt.

Gã vốn đã không muốn dây dưa thêm bất kỳ chuyện gì với hai kẻ điên ấy, một câu cũng không muốn nói, gã đã chuẩn bị đêm nay liền sẽ xuất viện rời đi, đối với cường giả như gã, chuyện đùi phải tê liệt cũng không phải là vấn đề lớn lao gì.

Chỉ là hiện tại tên Lâm Phàm kia hỏi cũng không hỏi gã liền tự tiện quyết định nói gã sẽ quyên tế bào gốc tạo máu cho bệnh viện, hắn có trưng cầu qua ý kiến của gã sao?

Thế nhưng Độc Nhãn Quái chỉ thở dài một hơi rồi thôi, đương nhiên không có ý định từ chối, ngay cả một già một trẻ hỏng não kia còn nguyện ý làm chuyện như vậy, nếu như gã cự tuyệt, vậy chẳng phải là nói mình ngay cả người bị bệnh tâm thần cũng không bằng sao?

Đậu má, lão tử đây là vì muốn giúp người thôi, không phải là vì muốn hơn thua với các ngươi đâu.

Bác sĩ tóc trắng phơ nghe nói như thế liền nhìn về phía mấy người Lâm Phàm, xém chút nữa thì ông đã quên trong phòng bệnh này còn có ba người bị bệnh tâm thần.

"Các ngươi xác định?"

Bác sĩ tóc trắng hỏi.

"Xác định." Lâm Phàm bình tĩnh nói.

"Ta cũng giống vậy, hắn quyên cái gì thì ta quyên cái đó, nhưng trước tiên ta muốn được uống Sprite."

Trương lão đầu cảm thấy thèm sữa đậu nành lắm rồi, quyên cái gì đều không trọng yếu, cho lão uống sữa đậu nành là được.

"Ta muốn uống Cocacola."

Độc Nhãn Quái thật sự không muốn buộc mình chung thuyền với một già một trẻ kia chút nào, nhưng nhìn thấy bác sĩ đang mong mỏi nhìn mình, gã bèn đơn giản gật gật đầu, xem như đồng ý.

Trương Hồng Dân há hốc miệng, thật sự không dám tin nhìn ba người mà ông ta vẫn luôn chằng chằng cảnh giác kia, không nghĩ tới bọn họ lại nguyện ý hiến tủy cho con ông, dù rằng còn không biết có thể tương thích với tủy của con bé hay không, nhưng chỉ vậy cũng đủ để khiến ông kinh ngạc.

Trương Hồng Dân đi tới trước giường bệnh của Lâm Phàm, ông ta quỳ xuống, vươn tay ra muốn nắm lấy tay hắn, thế nhưng lại bị Lâm Phàm ghét bỏ tránh né qua một bên.

"Cám ơn các ngươi. . ."

Hốc mắt của Trương Hồng Dân đỏ ửng lên, ông đang cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ thiển cận lúc trước của chính mình.

"Ngươi xích ra."

Lâm Phàm đẩy Trương Hồng Dân ra, người này thật kỳ quái, không hiểu sao tự dưng lại khóc lóc rồi còn quỳ gối trước mặt hắn, làm ngăn trở tầm mắt của hắn vẫn tiểu nữ hài kia rồi.

Lâm Phàm nhìn cô bé đang nằm ở giường trong góc, hắn híp mắt, nhếch miệng lên tươi cười, lộ ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip