ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 52. Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp

Chương 52 : Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp

Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp

Ông ta đang kể lại đầu đuôi câu chuyện vì sao mình mua được chiếc đồng hồ đắt đỏ này.

Vừa nói vừa liên tục lật qua lật lại cổ tay, muốn cho Độc Nhãn Quái cảm nhận được khí chất đặc thù của Rolex.

Nếu như không phải biết đối phương có vấn đề về đầu óc, Độc Nhãn Quái chắc chắn sẽ cho rằng lão gia hỏa này là đang khinh khi trí thông minh của gã.

Đồng hồ sao?

Nếu như chỉ tùy tiện vẽ lên cổ tay mấy nét nguệch ngoạc mà cũng có thể coi đấy là đồng hồ thật, vậy thì chắc Rolex đã sớm phá sản từ lâu rồi.

Bất quá gã đúng là thật sự không nghĩ tới một già một trẻ kia lại có lòng thương người như vậy.

Tiền tài với Độc Nhãn Quái mà nói không có một chút tác dụng nào. Tất cả tâm tư của gã đều đặt trên việc tu luyện cùng chém giết tà vật.

Hắn biết lý do vì sao Trương lão đầu vẫn cứ một mực lải nhải muốn bán cái đồng hồ “hàng hiệu” đó, hai người bọn họ chẳng qua là muốn giúp đỡ chút tiền bạc cho tiểu cô nương bị bệnh bạch huyết đang nằm ở góc phòng, quả thật là một việc thiện.

Độc Nhãn Quái liếc nhìn qua chỗ Lâm Phàm, đoạn hạ giọng dụ dỗ hắn:

"Nếu như ngươi có thể nói cho ta biết những vấn đề phát sinh ở trên người ngươi, ta liền đưa tiền cho các ngươi."

"Được thôi." Lâm Phàm khẳng khái đồng ý. Không hề có ý bác bỏ như lần đầu bọn họ gặp nhau.

"Bên trong có 50 vạn, mật mã là 857462."

Độc Nhãn Quái đưa một tấm thẻ ngân hàng qua cho Lâm Phàm, tiền bạc với gã mà nói chỉ là một con số. Gã không có người thân, phụ mẫu đều mất, cũng không biết lúc nào chính mình sẽ chết trong khi đang chiến đấu cùng tà vật, mà chết rồi thì cũng chẳng mang theo tiền được, vậy nên trong mắt gã, tiền chính là thứ không đáng nhắc tới nhất.

Lâm Phàm cầm tấm thẻ lên, lật qua lật lại,

"Đây không phải là tiền."

Độc Nhãn Quái hít sâu một hơi, kiên nhẫn giải thích:

"Ngươi cầm tấm thẻ đó đi tới ngân hàng là sẽ lấy được tiền."

Độc Nhãn Quái thật sự không hiểu rõ lắm tình huống của người bị bệnh tâm thần, thì ra cả thẻ ngân hàng là gì bọn họ cũng không biết sao?

Đây vốn là thường thức mà.

Cũng đúng.

Nếu như bệnh nhân tâm thần đều biết hết những kiến thức thông thường thì bọn họ cũng không nguyện ý chôn cả đời mình trong bốn góc tường bệnh viện kia.

Lâm Phàm đưa thẻ ngân hàng qua cho Trương Hồng Dân,

"Cho ngươi tiền nè, mật mã là 857462."

Trương Hồng Dân khiếp sợ nhìn tấm thẻ ngân hàng trước mắt, hốc mắt lập tức ửng đỏ.

Ông ta đã trải qua quá nhiều khốn cảnh, từng gặp được người tốt, cũng đã gặp không ít kẻ xấu.

Người ủng hộ hay trào phúng, cười trên nỗi đau của ông đều có. Nhưng quả thật là chưa bao giờ gặp qua người nào như Lâm Phàm.

Không nghĩ tới kẻ mà cách đây mấy phút ông vẫn còn thấy ghét bỏ, xa lánh, vậy mà chính hắn lại là người giúp đỡ cha con ông vô điều kiện.

Thật xấu hổ!

Trương Hồng Dân rất muốn nắm tay Lâm Phàm, biểu đạt thành ý đa tạ chân thành nhất, chỉ là lần này ông vẫn bị Lâm Phàm tránh đi.

"Cám ơn ngươi, thật sự cám ơn ngươi, chờ nữ nhi của ta khỏi bệnh rồi, ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa..."

"Ngươi tránh ra đi."

Lâm Phàm thấy Trương Hồng Dân đang chắn trước mặt mình thì liền đẩy ông ta qua một bên, sau đó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip