Chương 55 : Thảo Nê Mã! Đã Nói Ta Đáng Yêu Mà!
Thảo Nê Mã! Đã Nói Ta Đáng Yêu Mà!
Ngoài bìa rừng.
Có một người phụ nữ tuổi tác tầm ngoài ba mươi đang đứng dựa cây làm duyên làm dáng, nàng ta sẽ liếc mắt đưa tình với bất kỳ nam nhân nào đi ngang qua, dưới ánh đèn lờ mờ, ngược lại cũng có chút điểm hương vị.
Cả Lâm Phàm lẫn Trương lão đầu đều rất đói bụng.
Bọn hắn đã đi thật xa, thật xa mà vẫn không tìm thấy chỗ nào có thể ăn cơm.
"Xin chào, cho ta hỏi nơi nào có thể ăn, chúng ta rất đói."
Lâm Phàm trông thấy người phụ nữ kia đang ngoắc tay kêu bọn họ lại thì nghĩ là đối phương nguyện ý trợ giúp mình, liền đi tới hỏi thăm.
Người phụ nữ nọ lúng liếng liếc nhìn từ trên xuống dưới khắp một lượt cả người Lâm Phàm cùng Trương lão đầu, sau đó cười híp mắt bảo:
"Đói bụng sao, đợi lát nữa ta cam đoan sẽ cho các ngươi ăn no mây mẩy, đi theo ta nào, ba người cùng một chỗ sẽ rất high đấy."
"Lấy rẻ các ngươi thôi, hai người 200 khối tiền."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu liếc nhau, khó xử gãi đầu,
"Chúng ta không có tiền."
"Rẻ vậy còn chê sao, thôi được rồi, nhìn dáng dấp tiểu tử ngươi cũng thanh tú, vậy tỷ tỷ liền tiện nghi cho ngươi, lấy ngươi 50 khối tiền thôi, về phần lão đầu này nha, chỉ có thể hạ xuống 80, cả hai 130 khối, được chưa nào?."
Người phụ nữ chu môi dán lại gần Lâm Phàm.
"Chúng ta không có tiền."
Lâm Phàm lặp lại lần nữa.
"Chúng ta đói rồi."
Trương lão đầu vội vàng bổ sung thêm.
Người phụ nữ nọ khựng lại, quan sát biểu cảm trên mặt bọn họ không giống như là đang nói đùa, nàng liền thay đổi sắc mặt, tức giận nói:
"Không có tiền thì các ngươi đi tới đây làm gì?"
Lâm Phàm bình tĩnh đáp:
"Ta nhìn thấy ngươi ngoắc tay, cho là ngươi sẽ giúp ta cho nên ta mới tới."
"Ừm, chính là như vậy, ngươi đừng có tức giận nha, bọn ta cũng không phải người xấu đâu."
Trương lão đầu rụt cổ, sợ sệt nói.
Người phụ nữ cảm thấy như thể có một đàn quạ đen bay ngang đầu, thật phiền phức, hai tên này đầu óc không bình thường à?
Đúng lúc ấy, nương theo ánh đèn yếu ớt từ cột điện gần đó hắt lại, nàng tình cờ nhìn thấy một sợi vòng cổ y hệt nhau cùng đeo trên cổ một già một trẻ này bèn tò mò cầm lên xem thử.
Hả?
'Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. . .'
"Các ngươi là bệnh nhân tâm thần?"
Nàng ta hụt chân, hoảng sợ lùi lại phía sau mấy bước.
Lâm Phàm cùng Trương lão ăn ý lắc đầu như trống bỏi:
"Chúng ta không phải là người bệnh tâm thần."
"Sợi dây này đều treo ở trên cổ hai người các ngươi, thế mà các ngươi còn bảo mình không phải là bệnh nhân tâm thần sao?"
Nàng ta khiếp sợ, không nghĩ tới chính mình tùy tiện ‘gọi khách’, vậy mà lại gọi trúng hai kẻ điên rồi.
Quá kinh khủng.
"Người nhà các ngươi đâu?"
Người phụ nữ “bán hoa” tò mò hỏi, thật ra bên cạnh sự sợ hãi thì trong thâm tâm nàng cũng rất đồng cảm với những người bị bệnh tâm thần, bởi vì bọn họ về cơ bản đều khá đáng thương, ở đâu cũng bị người người kỳ thị, mà mọi người tránh họ như tránh tà đã đành, đã vậy còn không ít kẻ gặp phải thì sẽ giễu cợt bằng những lời lẽ khó nghe, thậm chí là đánh họ.
Những kẻ đó khi thấy bệnh nhân tâm thần bị xấu mặt liền sẽ rất vui vẻ.
Nói đúng hơn, là dùng sự thống khổ của người khác để thỏa mãn tính ích kỷ của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền