Chương 54 : Còn Nói Các Ngươi Không Phải Bệnh Nhân Tâm Thần?
Còn Nói Các Ngươi Không Phải Bệnh Nhân Tâm Thần?
"Hắn không lấy đồng hồ của ta, còn cho chúng ta tiền nữa."
Trương lão đầu âu yếm vuốt ve cái đồng hồ trên cổ tay mình, ông đã phải bỏ ra rất nhiều tiền để mua nó về, mặc dù chiếc Rolex này thường xuyên xảy ra vấn đề nhưng vẫn không thể khiến ông ngừng yêu thích nó.
"Vậy hắn đúng là người tốt."
Lâm Phàm gật gù tán thành.
Hai người lại ùng ục nâng lon uống.
Độc Nhãn Quái bảo:
"Vừa rồi ngươi đã đáp ứng sẽ kể lại tình huống của bản thân ngươi cho ta nghe, hiện tại có thể nói được chưa?"
"Được." Lâm Phàm gật đầu.
"Ngươi thật sự đã dùng điện để kích thích thân thể của mình sao? Khi đó ngươi có cảm giác gì?"
Độc Nhãn Quái hỏi, gã đã nhìn qua văn bản tài liệu mà Hách viện trưởng tổng hợp lại. Nhiều lần “nghịch ngu” mà vẫn không chết kia, tuyệt đối có vấn đề.
Lâm Phàm nghĩ nghĩ, có gì nói đấy:
"Không có cảm giác gì đặc biệt, chính là tê tê, ê ẩm, choáng váng, nói năng không rõ ràng."
"Tại sao ngươi lại muốn làm như thế?"
Độc Nhãn Quái truy hỏi.
"Ta muốn tu luyện a."
Lâm Phàm nghiêng đầu nhìn Độc Nhãn Quái,
"Hiệu quả rất tốt, sau đó được ông ấy đâm cho vài châm thì lại càng cảm thấy thoải mái hơn, ngươi bị ông ta đâm hai lần rồi, bộ ngươi không có cảm giác thoải mái sao?"
Độc Nhãn Quái nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàm như muốn đang quan sát xem hắn có nói dối không, rồi lại nhìn xoáy vào Trương lão đầu, hồi lâu sau gã không khỏi thở dài một tiếng.
Quả nhiên là gã nghĩ quá nhiều rồi.
Rất khó giao lưu với bệnh nhân tâm thần, gã cảm thấy mình không nên truy vấn bọn họ nữa, dù sao cứ tiếp tục như vậy thì cũng chẳng thể hỏi ra được vấn đề gì.
50 vạn kia Độc Nhãn Quái không để trong lòng, ăn thiệt thòi là phúc, sau này minh bạch thì tốt rồi.
Độc Nhãn Quái chán nản quay đầu sang một bên, không muốn nhiều lời cùng một già một trẻ ấy nữa.
Trời dần dần tối đen xuống.
"Lão Trương, ngươi có đói bụng không?"
Lâm Phàm hỏi.
Trương lão đầu sờ soạng cái bụng,
"Có chút đói."
"Vậy chúng ta ra ngoài ăn cơm đi."
Lâm Phàm sốt ruột đề nghị.
"Được."
Hai người mau chóng xuống giường mang giày rồi đi thẳng một mạch ra cửa, vừa khéo cô y tá vốn có nhiệm vụ canh bên ngoài lại có chút chuyện phải chạy vào nhà vệ sinh, thế nên không ngăn được hai kẻ này lang thang ra khỏi phòng bệnh.
Độc Nhãn Quái chỉ nhìn hai người rời đi mà không hề ngăn cản, gã cầm điện thoại di động lên, nhắn vào group chat một cái tin: « Ngày mai ta sẽ trở về, đêm nay các ngươi lập đội tuần tra ở trong thành, cứ bốn người một tổ, phát hiện tà vật liền giết chết không tha. »
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu thân thiết nắm tay, chậm rãi đi trong hành lang bệnh viện.
Một anh chàng trẻ tuổi tới bệnh viện chăm người thân, tình cờ trông thấy cảnh này thì bỗng nội tâm xúc động ghê gớm. Y nghĩ tới khi mình còn bé, cha y cũng nắm tay dắt y đi đường như vậy, đáng tiếc là sau này y lớn lên, cha thì già đi, rốt cuộc không còn thân thiết nắm tay nhau giống như hồi bé nữa.
"Con trai, làm sao vậy?"
Ông lão mặc đồ bệnh nhân đang đi thì bỗng thấy nhi tử vốn đi bên cạnh đột ngột ngẩn người khựng lại bèn vội hỏi.
Người thanh niên kia đáp: "Cha, chúng ta nắm tay đi, từ giờ trở đi con sẽ dắt cha đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền