Chương 59 : Gia Hỏa Không Biết Xấu Hổ
Gia Hỏa Không Biết Xấu Hổ
Đêm đã rất khuya.
Bệnh viện vô cùng an tĩnh.
Y tá ngồi ở quầy trực ban, có người thì nghịch điện thoại, có người thì gục xuống bàn tranh thủ ở chỗ này nghỉ ngơi một lát. Thỉnh thoảng lại có vài bệnh nhân đi tiểu đêm, hễ ai đi ngang qua hành lang thì các y tá liền sẽ ngẩng đầu nhìn một chút.
Phòng bệnh cũng rất im ắng, những người bệnh đều đã sớm chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Có vài người bệnh nặng khó mà chịu đựng cơn đau đớn, thỉnh thoảng sẽ thống khổ rên hừ hừ hoặc húng hắng ho vài tiếng.
Trong phòng bệnh của Lâm Phàm cùng Trương lão đầu.
Hai người đột ngột mở mắt ra, bọn họ nằm ở trên giường, không xoay người mà chỉ nghiêng đầu qua nhìn nhau, ánh đèn hành lang yếu ớt hắt vào khiến bọn họ lờ mờ nhìn thấy đường nét kh
Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm và Trương lão đầu đứng trước giường bệnh của gã một mắt, nhìn gã bị bác sĩ khiêng đi.
Bọn hắn quay sang nhìn nhau.
"Ta rất khó chịu."
Trương lão đầu ủ rũ, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt,
"Hắn là một người rất tốt, ta muốn giúp hắn mọc ra con mắt khác, thế nhưng là ở châm cuối cùng ta lại do dự, ta tìm không được vị trí nên liền châm lung tung, không dùng tâm mà đối đãi, ta thật sự rất hối hận."
Nếu như người bị bệnh tâm thần muốn tự trách móc, bọn hắn sẽ không giấu ở trong lòng, mà là ngay thẳng bộc lộ cảm xúc ra ngoài.
Vui vẻ liền vui vẻ.
Khổ sở liền khổ sở.
Liếc qua sẽ thấy ngay, sẽ không chôn giấu ở trong lòng.
Lâm Phàm ôm Trương lão đầu, vỗ nhẹ phía sau lưng của ông ta, an ủi:
"Đừng buồn nữa, chúng ta ngủ đi, ngủ dậy sẽ hết buồn."
"Ừm, hơi buồn ngủ thật."
Trương lão đầu vuốt mắt, được Lâm Phàm an ủi giúp ông không cảm thấy quá khó chịu nữa, cơn buồn ngủ cũng đã ập tới, thức tới giờ này cũng quá miễn cưỡng chính mình rồi.
"Đi ngủ thôi!"
"Đi ngủ!"
Bọn họ leo lên trên giường bệnh, đắp kín chăn ngay ngắn, hai mặt nhìn nhau, khẽ mỉm cười.
"Ngủ ngon!"
Hai người nhắm mắt lại, tiến vào trong mộng đẹp.
Ban đêm yên tĩnh.
Trương Hồng Dân không dám thở mạnh, ông ta vẫn đang đề phòng một giả một trẻ kia, mặc dù đã biết rõ họ là người tốt, nhưng dẫu sao cũng vẫn là người bệnh tâm thần.
…
Đèn đỏ trong phòng cấp cứu của bệnh viện vẫn một mực lóe sáng.
Các bác sĩ thần thánh tản ra ánh sáng thánh thiện đang tập trung cứu chữa cho Độc Nhãn Quái, dù là đêm đã khuya, những người khác đều đã sớm chìm vào giấc ngủ, nhưng bọn họ vẫn sẽ vực mình tỉnh táo, cứu chữa cho bệnh nhân hiển nhiên quan trọng hơn nhiều so với chuyện đi ngủ.
Ngày mùng 4 tháng 3!
Sáng sớm!
Bên ngoài mưa rơi lác đác!
Mây đen phiêu đãng trên không trung, nhiệt độ thiên về lạnh, không khí có vẻ hơi ẩm ướt.
Lâm Phàm và Trương lão đầu ngủ một mạch tới khi tự tỉnh, cả hai dụi dụi mắt, hà hơi mấy cái, ngủ thật là thoải mái.
Hai người nhìn nhau, lộ ra nụ cười xán lạn.
"Buổi sáng tốt lành!"
Giao lưu đơn giản lại bao hàm tình hữu nghị của riêng bọn họ.
Người khác đều xem họ là bệnh nhân tâm thần, nhưng bọn họ lại xem đối phương là người bạn tốt nhất.
Độc Nhãn Quái cũng tỉnh từ lâu, lúc rạng sáng ở trong phòng cấp cứu, các bác sĩ vẫn đang tận tình cứu chữa giúp gã, mọi phương diện đều rất ổn định, chỉ có một vấn đề khiến các bác sĩ cảm thấy nhức đầu chính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền