Chương 60 : Gia Hỏa Không Biết Xấu Hổ (2)
Gia Hỏa Không Biết Xấu Hổ (2)
Độc Nhãn Quái đi lướt qua bên cạnh hai người, gã mở cửa sổ ra, bên ngoài mưa tuôn xối xả, thế nhưng gã chỉ hít sâu một hơi rồi linh hoạt trèo ra bên ngoài, hai tay gã siết chặt lấy thanh vịn cửa sổ, sắc mặt thản nhiên, nói:
"Coi như ta gặp xui xẻo. Hẹn gặp lại."
"Không. . . Vĩnh viễn cũng đừng gặp lại."
Vừa dứt lời, Độc Nhãn Quái liền buông tay, trực tiếp nhảy xuống dưới.
Hệt như lời gã từng phát thệ tối qua, nếu như chính mình lại tin tưởng một già một trẻ này thêm lần nào nữa thì gã nhất định sẽ nhảy từ trên lầu xuống đất.
Hiện tại, xem như ta thỏa mãn các ngươi.
Nói đúng thì đây cũng là lỗi của ta, đã biết rõ các ngươi là bệnh nhân tâm thần mà vẫn ngu ngốc đâm đầu vào nhập bọn, kết quả trọc đầu hiện tại chính là do ta tự tìm.
"Aaaa!"
Y tá nghe tiếng động bèn ló đầu vào, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn chính là chứng kiến ngay cảnh Độc Nhãn Quái buông tay ra khỏi cửa sổ, nàng sợ tới nỗi ngã phịch xuống đất, sắc mặt trắng bệch, tê tâm liệt phế gào lên:
"Bác sĩ, cứu mạng, người bệnh nhảy lầu tự sát rồi."
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu nằm nhoài trên cửa sổ nhìn xuống bên dưới, vẫy vẫy tay với Độc Nhãn Quái.
Gã một mắt tiếp đất rất nhẹ nhàng rồi chậm rãi đứng dậy, gã ngẩng đầu nhìn về phía lan can của lầu mười hai, trông thấy hai người bọn họ đang vẫy tay với mình thì bất giác giơ ngón cái lên, giống như đang muốn nói: Coi như các ngươi gan lớn, ta nhận thua.
Sau đó gã lấy điện thoại di động ra gửi đi một tin nhắn, rồi nhanh chóng biến mất trong cơn mưa mịt mờ trắng trời trắng đất.
...
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Điện thoại của Hách viện trưởng ‘ting’ một tiếng, báo hiệu có tin nhắn mới.
Độc Nhãn Quái: Xem như ngươi lợi hại!
Hách viện trưởng uống một hớp trà cẩu kỷ táo đỏ, gãi gãi đầu.
Không hiểu gì cả.
Mà thôi kệ, quan tâm làm gì. Việc cần làm bây giờ là ông nên uống nhiều thức uống bổ dưỡng thân thể này một chút, sau đó tranh thủ tận hưởng bầu không khí yên bình hiếm có.
Không có bệnh nhân của phòng bệnh 666 ở đây, quả nhiên là quãng thời gian tươi đẹp!
...
Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu thở dài nhìn nhau, từ nét mặt của đối phương có thể nhìn ra là bọn họ đang rất rầu rĩ.
"Hắn không vẫy tay với chúng ta, cũng không nói lời tạm biệt."
"Cho nên hắn không xem chúng ta là bằng hữu."
"Nguyên lai chúng ta vẫn chỉ có mỗi hai người bọn mình."
"Đi uống Sprite đi."
"Ta muốn uống Cocacola."
Bọn họ ngồi song song trên giường, hai chân quơ tới quơ lui, một người cầm lon Cocacola, một người cầm lon Sprite, lại bởi vì hương vị không đúng mà cau mày, cố gắng miễn cưỡng uống vào.
Các bác sĩ nghe thấy tiếng hét của y tá thì vội vàng chạy đến, bọn họ nhìn một vòng không thấy Độc Nhãn Quái đâu thì khiếp sợ không thôi, kẻ thì lao ra cửa sổ, kẻ thì chạy vội xuống đất, người thì túm lấy Trương Hồng Dân hỏi xem rốt cuộc gã kia biến đâu mất rồi.
Trương Hồng Dân run rẩy chỉ tay ra ngoài, lắp bắp đáp: “Nhảy… nhảy lầu rồi.”
Thế nhưng dưới đất lại không có thi thể nào.
Đến khi Lý viện phó biết được chuyện này thì suýt nữa đã chửi ầm lên ngay trước mặt các bác sĩ khác.
Vậy mà lại có kẻ dám trốn viện phí sao?
Ông vội vàng nhấc máy lên gọi qua bệnh viện tâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền