Chương 61 : Ta Không Thích Ăn Đâu
Ta Không Thích Ăn Đâu
Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm nằm yên trên giường, bên cạnh chính là một cái máy rút máu, có một bác sĩ đang rất bận rộn chỉnh số liệu trên máy móc, trên cả tay trái lẫn tay phải hắn đều cắm hai cây kim lấy máu, một cây là đem huyết dịch rút đến máy ly tâm, sau đó loại bỏ tế bào gốc tạo máu thu thập vào trong túi, cây kim thứ hai là đang vận chuyển huyết dịch trở lại trong thân thể.
Một vòng tuần hoàn, không có chút lãng phí nào.
Vị bác sĩ kia ngồi bên cạnh giường hắn, ngoài mặt làm ra vẻ cực kỳ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì vẫn đang có chút hồi hộp, ngồi kẹp giữa hai bệnh nhân tâm thần, y có thể không sợ sao?
Mặc dù y biết hai người này chính là khách quen của bệnh viện, nhưng đó giờ y không phải thuộc team phụ trách ca bệnh của bọn họ, cho nên căn bản chưa gặp mặt một già một trẻ kia được mấy lần.
Nhìn thấy bên cạnh có ống dẫn, trong đầu y không hiểu sao lại hiện ra hình ảnh bệnh nhân tâm thần cầm ống dẫn siết cổ y như trong phim y từng xem, thế là bác sĩ âm thầm nuốt nước bọt một cái, len lén dùng túi hồ sơ che ống dẫn lại, tốt nhất là đừng để bọn họ nhìn thấy.
Trương lão đầu ngồi ở trên giường đối diện, khẩn trương nhìn Lâm Phàm.
"Có cảm giác gì không?"
Bác sĩ dò hỏi, đây là vấn đề rất quan trọng, nếu như trong quá trình mà người hiến có gì khó chịu thì nhất định phải tạm ngưng chuyển hóa tế bào máu.
Lâm Phàm bình tĩnh nói: "Không có."
Bác sĩ nghe vậy bèn gật đầu, bất giác ngồi thẳng lưng lên.
Y vẫn thấy rất khẩn trương, so với một già một trẻ này, y tình nguyện ngồi chung phòng với hai kẻ phạm tội bạo lực còn hơn. Chí ít thì trước đánh người, kẻ đó còn sẽ có biểu hiện dữ tợn để cho ngươi có thể chuẩn bị tâm lý.
Đúng lúc này, bác sĩ nhìn thấy Lâm Phàm đang nhếch miệng lên cười với mình.
Bác sĩ cũng theo phép lịch sự mà mỉm cười lại với hắn, y còn giơ ngón tay cái lên nhằm tán dương đối phương, thật là tốt, ngươi đã cứu mạng được cả một gia đình đấy.
Nhưng thời gian dần trôi qua.
Lâm Phàm vẫn giữ nguyên dáng cười tươi rói như vậy, kèm theo ánh mắt dõi theo y không lệch một centimet nào.
Y bắt đầu thấy mồ hôi lạnh thấm rịn trên trán, quả thật là đã bị Lâm Phàm nhìn chằm chằm đến nỗi cả người run run như thể đang ngồi bàn chông rồi. Bác sĩ bất giác cúi đầu xuống, không dám đối diện ánh mắt của người đang nằm kia nữa.
Thật đáng sợ, có thể đừng nhìn ta nữa, có được hay không?
Thân là một đại nam nhân, nhưng lại bị ngươi dọa tới nỗi “hoa cúc” cũng co rút rồi đây nè.
Trương lão đầu mò trên tủ đầu giường, lấy ra một quả chuối tiêu, ông ấy thành thạo lột vỏ xong thì tự mình cắn một miếng, sau đó đưa đến bên miệng Lâm Phàm,
"Ta vừa mới nếm qua, rất ngọt, ngươi sẽ thích cho xem."
Lâm Phàm hé miệng, một ngụm nuốt mất hơn phân nửa,
"Ừm, rất ngọt."
"Ngươi muốn trở về chưa? Ta nhớ nhà chúng ta quá."
Trương lão đầu rất tưởng niệm sinh hoạt vui vẻ tại bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Nơi đó rất tự do tự tại, có thể thoải mái đón gió đón nắng, thích thú chạy tung tăng trên đồng cỏ, hoặc là nằm sấp ra ngắm đàn kiến thân yêu dọn nhà. Thế nhưng ở chỗ này thì cứ phải giam mình trong một căn phòng nho nhỏ cả ngày, ông thấy rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền