ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 69. Ba Ba, Cứu Con, Con Chỉ Còn Lại Một Cái Đầu! (2)

Chương 69 : Ba Ba, Cứu Con, Con Chỉ Còn Lại Một Cái Đầu! (2)

Ba Ba, Cứu Con, Con Chỉ Còn Lại Một Cái Đầu! (2)

Theo thói quen muốn huy động xúc tu vung vẩy lên, tuy nhiên một chút tri giác cũng đều không có.

Nó gắng gượng mở mắt ra, phát hiện xúc tu trên người đã biến mất rồi, không, không phải là biến mất mà là đang bị gác ở trên bếp lửa, tản ra mùi thơm phưng phức, đúng vậy, quả thật là rất thơm, không đúng, sao ta có thể có ý nghĩ như vậy được?

Đó là tay chân của ta mà...

"A! Lão Trương, nó còn sống."

"Cái gì?"

Hai người tò mò nhìn bạch tuộc chỉ còn lại có mỗi cái đầu.

Sáu con mắt đối diện lẫn nhau.

Chỉ mấy giây sau, lão Trương liền hưng phấn hô lên:

"Xem ra những tri thức ta học được trong sách vở đều là hữu dụng, ta đã cứu sống được nó, thi châm của ta thành công rồi, ngươi nói có phải không?"

"Đúng vậy." Lâm Phàm cũng thấy cao hứng theo Trương lão đầu, vừa nói vừa cúi xuống cắn một miếng râu bạch tuộc thơm ngào ngạt. Món này thật sự quá ngon!

Hai người đều cảm thấy rất vui vẻ.

Nhưng rất nhanh, bọn họ liền khôi phục lại thái độ bình tĩnh, cả hai yên lặng ngồi xổm dưới đất, một bên cắn râu bạch tuộc, một bên khó chịu nói:

"Nó còn sống, vậy nghĩa là chúng ta sẽ không ăn được đầu của nó."

"Đúng vậy."

"Bất quá nó đang chảy máu, chờ máu nó chảy cạn rồi thì chắc chắn nó sẽ chết, khi đó chúng ta có thể ăn đầu của vật đáng yêu này rồi."

"Đúng vậy."

Lâm Phàm cùng Trương lão đầu hai mặt nhìn nhau, trên mặt đều hiển hiện dáng vẻ tươi cười, biện pháp như vậy rất tốt, quả nhiên là đầu óc thông minh mà.

Sau đấy cả hai người ngồi bẹp xuống bên cạnh vỉ nướng, cứ vừa ăn râu bạch tuộc lại vừa mở to mắt to nhìn nó, lẳng lặng chờ tới khi bạch tuộc chảy hết máu mà chết.

Tà vật bạch tuộc chỉ còn sót lại suy nhất một cái đầu bị hai kẻ nhân loại này nhìn chằm chằm đến nỗi toàn thân khó chịu, nội tâm gầm thét:

"Ba ba!"

"Cứu con!"

"Con chỉ còn lại một cái đầu thôi."

Bến cảng!

Một đám nhân viên nghiên cứu khoa học mặc trang phục đặc thù màu trắng đang tập trung dọn dẹp hiện trường, con bạch tuộc có hình thể to lớn bị cần cẩu kéo lên, chầm chậm đưa tới trong thùng lạnh.

Từng bước ngay ngắn trật tự, không loạn chút nào.

Con bạch tuộc này đã sớm chết, trên đầu còn lưu chưởng ấn, xúc tu mềm nhũn, trên thân có vô số vết rạn chạy dọc khắp từ đầu xuống xúc tu, cũng không biết khi nó còn sống đến cùng đã phải trải qua đả kích, thống khổ tới cỡ nào.

Tuy nói là nó được chết toàn thây, nhưng thực tế xét ra thì thân thể chẳng khác gì đã phân rã.

Xẹt xẹt!

"Phía cầu vượt ở gần sông Diên Hải xuất hiện tà vật, đã điều động đội ngũ đi qua trấn áp."

Bộ đàm trong tay Độc Nhãn Quái truyền đến một thanh âm, gã lẳng lặng lắng nghe rồi buông máy xuống, tâm tình hiện giờ đã phần nào bình tĩnh lại.

Quãng thời gian ngắn ngủi ở trong bệnh viện với hai người bị bệnh tâm thần kia chính là điểm đen hiếm có trong nhân sinh của gã.

Tuy rằng đùi phải đã khôi phục bình thường, nhưng không hiểu sao mỗi lần nghĩ đến là gã lại cảm thấy nó vẫn ẩn ẩn nhói lên, có lẽ cảm giác tê liệt khi đấy sẽ khiến gã mãi mãi khắc ghi ở trong lòng. Cơn đau nhói này chẳng qua cũng chỉ là bị thần kinh chi phối mà thôi.

Vận khí của con bạch tuộc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip