Chương 70 : Em Gái Ngươi!
Em Gái Ngươi!
Nữ nhân duy nhất ở đây vừa khéo tốt nghiệp từ Y gia cao viện, nghe vậy liền vội vàng tiến đến tiến hành sơ cứu cho ba người bọn họ. Hai tay nàng ta nhắm ngay trên lồng ngực ba người, lòng bàn tay có lục quang toát ra, chỉ trong nháy mắt đã bao trùm cả ba người đàn ông lại.
Lý Lai Phúc thân già nhưng tâm không già, thời điểm sắp tỉnh lại còn khẽ phát ra âm thanh thở dốc líu ríu, hai hàng lông mi run rẩy, chỉ vài giây sau đó đã mơ màng mở mắt ra.
"Ta đang ở đâu vậy?"
Ông khẽ nheo mắt quan sát bốn người xa lạ ở trước mắt, trông thấy tạo hình của bọn họ liền nhẹ nhàng thở phào một hơi, ông biết bọn họ là ai, đây chính là những cường giả bảo vệ thành phố Diên Hải.
Xem ra ông được cứu rồi.
Nếu đã an toàn thì rất nhanh Lý Lai Phúc liền bình tĩnh trở lại, tuyệt đối không làm ra hành vi ném đi mặt mũi như hoảng loạn hét lớn cầu cứu.
Chỉ thoáng chốc sau, tài xế lái xe cũng đã tỉnh.
"Viện trưởng, ta đến bảo hộ ngài."
Câu nói đầu tiên sau khi hắn tỉnh lại khiến Lý Lai Phúc vô cùng cảm động. Tốt lắm, chỉ dựa vào phần tâm ý này của ngươi, đợi tới khi quay về, ta nhất định sẽ đề bạt ngươi một vị trí xứng đáng.
"Viện trưởng, đồng hồ mà ngài giao cho ta ở đây, hiện tại trả lại cho ngài."
Tài xế lái xe mau mắn dâng chiếc đồng hồ lên qua cho Lý viện phó, chỉ mới nói có mấy câu mà hắn đã phải liên tục vuốt vuốt ngực, nơi này đau nhức quá, hẳn là đã bị đập không nhẹ.
Lý Lai Phúc tiếp nhận đồng hồ điện tử, bình tĩnh đeo lên cổ tay. Ông ta đang nhìn một vòng tình huống chung quanh, tìm kiếm xem hai bệnh nhân tâm thần kia rốt cuộc đang ở nơi nào. Xem ra một già một trẻ đó thật là thật tuyệt tình, trước khi hôn mê ông đã dặn dò nếu bọn họ có lương tâm thì nhớ mang theo bọn ông cùng rời đi.
Dựa theo tình huống trước mắt thì có lẽ hai người họ đã bỏ chạy một mình rồi.
Nhưng đúng vào lúc này, Lý Lai Phúc nhìn lướt qua cửa sổ xe liền thấy có hai người đang nằm thẳng cẳng ở băng ghế sau xe cứu thương, trong lòng ông khẽ giật thót, không buồn để ý đến bốn vị cường giả đang hỏi thăm mình mà là vội vã đứng dậy chạy tới đó.
Nào ngờ cảnh tượng mà ông nhìn thấy lại là Lâm Phàm cùng Trương lão đầu đang song song nằm ngáy o o ở trên xe đẩy cứu thương.
Lý Lai Phúc lập tức nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng cảm thấy rất muốn chửi bậy.
Em gái ngươi!
Tình huống như vậy mà còn có thể thoải mái đánh một giấc được.
Thế nhưng ông cũng cảm thấy rất khó hiểu, rõ ràng trước khi ông lâm vào hôn mê thì con bạch tuộc vẫn còn đang sung sức nhảy nhót tưng bừng, một già một trẻ này không lo chạy mà lại leo lên đây ngủ, thế mà tà vật kia cũng bỏ qua sao, nó đi đâu rồi?
"Dậy nào."
Lý Lai Phúc vỗ nhẹ lên mặt cả hai.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu bị đánh thức, chậm rãi mở to mắt, ngồi trên xe đẩy cứu thương sờ sờ cái bụng, đoạn không vui nói:
"Ta ăn no quá, bây giờ ta chỉ muốn ngủ thôi."
Đột nhiên cả hai quay sang nhìn nhau, sau đó lộ ra nụ cười xán lạn.
"Ngươi tỉnh rồi."
"Ừm, ta tỉnh."
"Ha ha!"
"Ha ha!"
Ăn no, đánh một giấc say sưa rồi mở mắt ra liền thấy người bạn thân thiết của mình.
Trong thế giới đơn giản của bệnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền