Chương 72 : Phòng Bệnh 666 Có Thư
Phòng Bệnh 666 Có Thư
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Hách viện trưởng đứng trước cửa sổ sát đất hút thuốc, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm cổng lớn của bệnh viện tâm thần.
Ông ta đã nhận được tin tức Lý Lai Phúc lại tự mình đưa Lâm Phàm và Trương lão đầu về đây. Thật đúng là tuyệt tình!
Rõ ràng là Lâm Phàm đã giúp cho bệnh viện chỗ Lý viện phó lấy được thanh danh tốt, nếu như ông ấy có lương tâm thì nên chủ động mời bọn họ ở lại bệnh viện một thời gian ngắn, hảo hảo cảm tạ hai người đó mới phải.
Bí bo! Bí bo! Bí bo!
Thanh âm quen thuộc truyền đến, Hách viện trưởng biết hết thảy ảo tưởng của mình đều là suy nghĩ viển vông, tên Lý Lai Phúc kia quả nhiên đã đóng gói một già một trẻ này trả lại rồi.
Dưới lầu.
Lý Lai Phúc và tài xế lái xe đẩy băng ca cứu thương xuống, ông không có ý tứ gì khác, chính là lại muốn tặng cho Hách viện trưởng hai chiếc xe đẩy mà Lâm Phàm và Trương lão đầu đang dùng, cũng coi như là tấm lòng thành của ông.
"Lý lão đệ, hành động này của ngươi thật là quá đáng. Bất kể nói thế nào thì rõ ràng là bệnh nhân của chúng ta đã mang tới thanh danh rất lớn cho bên Hoa Điền Tam Giáp các ngươi, ít nhiều cũng đã để các ngươi vui vẻ một phen. Hôm qua người vừa đưa đến bệnh viện các ngươi, hôm nay liền trả lại cho ta, ngươi làm vậy mà xem được à?"
Hách viện trưởng nhịn không được phàn nàn.
Y đức của ngươi ở đâu? Nhân tính của ngươi ở đâu? Còn có lòng thương người nữa, bị chó gặm đâu hết rồi hả?
Quả thật là đủ tuyệt tình tuyệt nghĩa!
Lý Lai Phúc kiên nhẫn đợi Hách viện trưởng nói xong, thần sắc vẫn vô cùng bình tĩnh, cầu cũng đã cầu qua, quỳ cũng đã quỳ qua, ông ta sẽ không lặp lại mấy hành động mất mặt đó lần nữa, bởi vì Lý Lai Phúc biết nó hoàn toàn vô dụng, lòng dạ của vị Hách viện trưởng trước mắt đây so với ai khác đều sắt đá hơn.
"Hách viện trưởng, Hách học trưởng, Hách lão ca, ngươi có biết trên đường ta đưa bọn hắn trở về đã gặp phải chuyện gì không?"
"Ta đoán ngươi chưa nghe tin tức đâu, để ta nói cho ngươi."
"Là tà vật! Là một con bạch tuộc rất khủng bố. Thế nhưng ngay cả con tà vật cao hơn hai mét đó cũng không thể ngăn cản quyết tâm của ta. Ngươi nhìn xem cửa sổ xe cứu thương đã bị nó nện thành cái dạng gì này, vết nứt giăng kín, ngươi nghĩ cái kiếng xe nát tươm như vậy thì tài xế còn có thể lái không?"
"Ngươi không cần trả lời, để ta nói cho ngươi biết, kỳ thật không thể lái, nhưng vì cái gì ta còn có thể đưa bọn hắn bình an trả lại, bởi vì trong lòng ta có một sự quyết tâm rất lớn, ngươi hẳn là đoán được."
"Nhiều lời vô ích, phí sửa xe, tiền thuốc men, ta đều không cần, lại tặng thêm cho ngươi hai chiếc xe đẩy cứu thương, không có ý tứ gì khác, chỉ là xin ngươi nhận lại người đi."
"Gặp lại sau!"
Lý viện phó vừa dứt lời liền không quay đầu lại, trực tiếp lên xe, giẫm chân ga.
Bí bo! Bí bo! Bí bo!
Xe cứu thương biến mất ở góc cua nhanh như một làn gió, hoàn toàn không có chút lưu luyến nào.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu lọ mọ bước xuống đất, giang hai cánh tay, hào hứng hít thở bầu không khí quen thuộc.
"Ta đã trở về."
"Ta cũng quay về rồi."
Lúc còn ở chỗ Lý viện phó, hai người bọn hắn thật sự rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền