ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 71. Ta Muốn Cáo Trạng Các Ngươi

Chương 71 : Ta Muốn Cáo Trạng Các Ngươi

Ta Muốn Cáo Trạng Các Ngươi

Tài xế lái xe đã biết rõ chỗ tốt của việc nịnh nọt rồi, vả lại phần nào trong lòng hắn vẫn tin tưởng rằng đây nhất định là công lao của viện trưởng. Nếu không phải là ông ấy thì là ai đánh đuổi tà vật chứ? Không lẽ là hai bệnh nhân tâm thần kia sao?

Đừng nói giỡn có được hay không?

Thật sự cho rằng đầu óc của ta có vấn đề à?

Lý Lai Phúc kinh ngạc nhìn tài xế lái xe, ý tứ trong mắt ông rất rõ ràng, mặc dù lời ngươi nói khiến ta vô cùng cao hứng, thế nhưng chém gió như vậy hình như có chút quá phận rồi.

"Thật vậy ư?"

Một cường giả nghi ngờ hỏi.

Bọn họ không nhìn ra vị viện trưởng trước mắt này có bất kỳ dấu hiệu đặc thù nào, chỉ là một bác sĩ bình thường, trông không giống cao thủ lắm.

Lý Lai Phúc trầm tư một lát, chậm rãi đáp:

"Mặc dù ta không thể xác định được tình huống khi đó có phải là như vậy hay không, nhưng một khắc ngay khi bị tà vật đánh bay đó, ta quả thật đã thi triển một chiêu Hàng Long Côn Pháp."

"Khả năng tà vật kia đích thật là bị ta đả thương đi."

"Tuy rằng ta nghĩ chỉ là suy đoán, nhưng trong lòng ta vẫn có chút tự tin."

"Dù sao ta cũng là học viên chưa trúng tuyển của Phật gia cao viện, đã từng nhập ngũ ba năm, thậm chí còn được bầu thành tiểu binh ưu tú, là một trong thập đại thanh niên kiệt xuất của thành phố Diên Hải này."

"Viện trưởng thật giỏi!"

Tài xế lái xe sùng bái nhìn ông, không quên bồi thêm:

"Nếu như không nhờ viện trưởng đuổi tà vật đi thì chỉ e bây giờ chúng ta đã trở thành thức ăn trong bụng nó rồi."

Vị nam tử bị câm kia đúng lúc này tỉnh lại, cố gắng dùng ngón tay còn dính dấp máu khô viết lên trên cửa sổ xe mấy chữ: « Ta muốn cáo trạng các ngươi. »

Hắn cảm thấy bản thân mình quá thảm, không cứu ta coi như xong, còn đem ta xem như đệm lưng, vì sao số mệnh ta lại thê thảm như vậy, các ngươi không có một chút lương tri nào sao?

Đáng tiếc chẳng ai để ý tới việc hắn đã tỉnh.

Lý Lai Phúc khiêm tốn khoát tay,

"Ta chỉ nói là có khả năng thôi mà, còn không quá xác định đâu. Nhưng dĩ nhiên là nếu gặp phải tà vật thì ta chắc chắn phải đứng ra, nhân viên công tác hay bệnh nhân của bệnh viện thì đều là những người mà ta có trách nhiệm phải bảo vệ bọn họ."

Sau đó ông quay sang nhìn tài xế, mỉm cười khiêm tốn nói:

"Hiện tại ta vẫn chỉ là phó viện trưởng, còn chưa phải là viện trưởng, chữ Phó này vẫn nên mang theo."

"Vâng, phó viện trưởng."

Lái xe ngoan ngoãn gật đầu.

Lý Lai Phúc cảm thấy rất hài lòng, mặc dù ông vẫn chỉ là phó viện trưởng, nhưng nhân viên dưới trướng đã gọi ông là viện trưởng, đây chính là dân tâm sở hướng a.

Mà bốn vị cường giả bên kia vẫn luôn cảm giác là lạ ở chỗ nào đó. Nói trắng ra là bọn họ hoàn toàn không tin tà vật là do vị viện trưởng đây đuổi đi. Thế nhưng ngoài ông ta ra, quả thật bọn họ còn chưa tìm được lời giải thích hợp lý nào khác.

"Nó đáng yêu nhỉ."

“Ừm, ăn cũng ngon nữa.

"

Lâm Phàm cùng Trương lão đầu đứng một bên nhỏ giọng lải nhải.

Bốn vị cường giả không biết thân phận của bọn họ, vì thế liền quay sang dò hỏi: "

Các ngươi có nhìn thấy tà vật đi đâu không?"

Lâm Phàm thản nhiên nhìn đối phương, hắn nghe không hiểu bọn họ nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip