ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 86. Vuột Mất Cơ Hội Vuốt Mông Ngựa Tốt Nhất

Chương 86 : Vuột Mất Cơ Hội Vuốt Mông Ngựa Tốt Nhất

Chắc chắn là chủ nhiệm đã nhìn thấy phó viện trưởng đứng tại cửa ra vào, cho nên mới không biết xấu hổ, điên cuồng vuốt mông ngựa như vậy, thật sự là đủ hèn mọn mà.

Thậm chí có người còn hối hận vô cùng, vì sao không phải là ta thổi phồng phó viện trưởng, bỏ lỡ cơ hội được ông ấy để mắt tới rồi.

"Phó viện trưởng, ngài đến xem, người bệnh hôm qua bị bỏng nghiêm trọng tới cỡ nào, vậy mà bây giờ đã khôi phục như cũ, chuyện này trong mắt người khác xem ra đơn giản chính là kỳ tích a, nhưng ta biết, đây tuyệt đối là nhờ y thuật cao siêu của phó viện trưởng đã giúp hắn khởi tử nhân, nhục bạch cốt."

Bác sĩ chủ nhiệm đã nhìn thấy status mà Lý Lai Phúc đăng trong vòng bằng hữu trước đó không lâu, biết được tin ông ta sắp trở thành viện trưởng của bệnh viện Tam Điền Hoa Giáp, thế nên càng ra sức nịnh nọt, nhỡ đâu may mắn bác sĩ chủ nhiệm lọt được vào mắt xanh của Lý viện phó thì rất có thể sau khi ông ta thăng chức, cũng sẽ cất nhắc ông lên một vị trí mới, chẳng hạn như phó viện trưởng?

Ngẫm lại cũng có chút kích động.

Các bác sĩ đứng xung quanh nghe ông ấy vuốt mông ngựa trơn tru như vậy thì không khỏi đều tâm phục khẩu phục, có lẽ đây chính là nguyên nhân mà đối phương có thể trở thành bác sĩ chủ nhiệm, còn bọn họ đến bây giờ vẫn chỉ là bác sĩ quèn đi.

"Cái gì?"

Lý Lai Phúc vô cùng kinh ngạc, vội vàng tiến lên xem xét, khi thấy tình huống kỳ lạ trên người Lâm Phàm thì hoàn toàn không tin vào mắt mình, mấy giây sau mới giật mình tỉnh táo lại, vui vẻ nói:

"Lấy tình huống của hắn hiện tại thì có lẽ xuất viện được rồi đấy."

Bầu không khí náo nhiệt ồn ào trong phòng đột ngột trở nên an tĩnh!

Lý viện phó thật bình tĩnh, ai cũng nghĩ là ông sẽ khiêm tốn khoát tay, tự khiêm nhường trình độ y thuật của mình một phen, sau đó đắc ý nhận lời ca ngợi chúc tụng của đám người xung quanh, nào ngờ ngay cả cơ hội để bọn họ nịnh nọt cũng chẳng có, bởi vì câu đầu tiên mà Lý viện phó mở miệng sau khi xem xét tình huống của Lâm Phàm chính là trực tiếp đề nghị đối phương nên xuất viện.

Việc này hình như không đúng với kịch bản trong đầu của bọn họ lắm thì phải.

Chẳng phải bây giờ việc nên làm là tìm mấy vị phóng viên đến để chụp vài tấm ảnh, mời bọn họ viết một số bài báo ca ngợi bệnh viện, ca ngợi tay nghề của Lý viện phó, hảo hảo nói khoác một phen, như thế mới đúng quy trình chứ.

"Phó viện trưởng, chúng ta còn chưa làm kiểm tra toàn thân cho hắn mà, không biết rõ tình huống cụ thể của Lâm Phàm thì đâu thể cho hắn xuất viện được."

Bác sĩ chủ nhiệm trước thì nhỏ giọng nhắc nhở Lý Lai Phúc, nhưng sau lại thay đổi thái độ hẳn một vòng, hào hứng nói:

"Nhưng lần này là do phó viện trưởng đích thân chủ trì ca phẫu thuật cho người bệnh, coi như không kiểm tra, vậy cũng tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, ta tin tưởng vào tay nghề của ngài, Lâm Phàm có thể xuất viện bất kỳ lúc nào cũng được."

Lý Lai Phúc thật sự không có ý tứ gì khác. Vẫn như mọi lần, ông ta chỉ mong có thể mau mau chóng chóng đưa trả hai bệnh nhân tâm thần này về Thanh Sơn cho Hách viện trưởng mà thôi.

Về phần bác sĩ chủ nhiệm vừa vuốt mông ngựa mình, Lý viện phó cảm thấy rất êm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip