Chương 87 : Bí Mật Mà Lý Ngang Không Thể Tưởng Tượng Nổi
….
Bãi đỗ xe ở bệnh viện.
Một người đàn ông bước xuống từ trên chiếc xe sang trọng, tay đeo vòng vàng nhẫn bạc, trên cổ có sợi dây chuyền vàng sáng lấp lánh, phối hợp với quả đầu Địa Trung Hải của ông ta thì càng thêm chiếu sáng rạng rỡ.
Người đàn ông này chính là Vương thúc.Một người đã hơn bốn mươi mấy mùa xuân nhưng vẫn luôn tự nhận mình là trung niên trẻ tuổi chỉ ngoài ba mươi.
Khụ khụ!
Vương thúc bước xuống xe, vịn vào cánh cửa ho sù sụ, sau đó tùy tiện phun ra một ngụm đàm, đàm là màu xanh lá, sền sệt, ông ta chỉ nhìn thoáng qua rồi không để ý tới nữa.
"Lại phát hỏa, phải nghĩ biện pháp hạ nhiệt mới được."
Vương thúc vuốt vuốt gương mặt, gần đây ông vẫn luôn xuất hiện ảo giác, tựa như phạm vi tầm nhìn của ông bỗng dưng rộng hơn, 360 độ không góc chết.
Nhưng nghiêm trọng hơn hết là chung quanh đôi mắt của ông xuất hiện rất nhiều hạt đậu nho nhỏ, nhìn vào gương có thể thấy nó mọc thành từng chùm chen chúc nhau, dùng tay nặn xuống thì sẽ chảy ra mủ màu xanh lá trông rất buồn nôn, ấn vào cũng thấy đau ơi là đau.
Lần này ông ta tới đây là có hai việc.
Thứ nhất là tiện đường thăm hỏi Tiểu Lý cũng đang nằm ở bệnh viện này, việc thứ hai chính là ghé qua phòng khám kiểm tra một chút, xem xem rốt cuộc là bản thân mắc phải bệnh gì.
Gần đây thân thể của ông tương đối không thoải mái.
Trong đầu thường xuyên xuất hiện những ảo giác rất khó hiểu.
Lão Vương kẹp cái ví da màu đen ở giữa cánh tay, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào bệnh viện, người nhà bệnh nhân đi ngang qua thấy ông ta thì đều sẽ theo bản năng quay đầu nhìn thêm vài lần, không phải bởi vì dáng dấp đối phương quá mức đẹp trai, mà là vì những hạt đậu nổi thành từng cụm xung quanh đôi mắt của ông ấy thật sự trông rất buồn nôn.
Ông ta đã sớm tập thành thói quen với những ánh mắt săm soi kiểu này.
Chắc chắn bọn họ nhìn ông ta chằm chằm như vậy là vì thèm thuồng tài sản, của cải của ông ấy.
Vương thúc cho rằng, bọn họ nhìn thấy ông ta đeo vàng đeo bạc đầy người, hơn nữa bên hông còn treo một chùm đồ bấm khóa xe, vả lại còn bước xuống từ chiếc xe sang trọng, quý phái, chắc chắn là vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ ông giàu có.
Đây chính là nhân sinh đỉnh phong trong mắt người khác, người nghèo khó mà hiểu được.
Lão Vương đi vào khu vực đăng ký, nữ nhân viên ở quầy tiếp tân đang bận rộn luôn tay, thế nhưng vừa ngẩng đầu lên chuẩn bị chào hỏi lão Vương, thì liền bị mấy hạt đậu trên mắt đối phương dọa cho giật mình, suýt nữa đã thất thố kinh hô một tiếng.
Còn may mà nghề nghiệp này đã đào tạo cho nàng một thái độ và sự giáo dưỡng nhất định, đó là nàng nhất định không thể bày tỏ thái độ khiếp sợ hoặc lảng tránh bệnh nhân, tránh để cho bọn họ nghĩ rằng nhân viên công tác ở bệnh viện đây là đang xem thường người ta.
Nữ nhân viên trực ở quầy đăng ký đang dốc lòng học tập để trở thành một y tá hoặc điều dưỡng chuyên nghiệp, có thể chăm sóc cho bệnh nhân, có điều nghiệp vụ chuyên môn tầm thường, nên không đủ sức thi lấy chứng chỉ, hiện tại chỉ vừa làm việc ở quầy tiếp tân vừa tranh thủ học thêm kiến thức.
Hiện tại nàng rất thích công việc này, vì đối với bản thân nàng, làm nhân viên đăng ký và hướng dẫn bệnh nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền