Chương 97 : Hách Học Trưởng, Hách Lão Ca!
Hách Học Trưởng, Hách Lão Ca!
Bởi vì Lâm Phàm đột ngột đứng dậy, một quyền đấm xuyên thẳng qua màn hình máy chơi game, đến nỗi từ chỗ nó ngồi còn có thể dễ dàng nhìn thấy đường dây điện bên trong.
Thua quá thảm!
Lâm Phàm không phải sinh khí, mà là hắn muốn hỏi nhân vật trong máy chơi game, xem thử rốt cuộc vì lý do gì mà ngươi cứ một mực thua thảm như thế?
"Không có ý gì, là ta có chút xúc động, thứ lỗi."
Lâm Phàm rút tay về, nhẹ nhàng nói lời xin lỗi.
Tiền Tiểu Bảo trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, nó cứ nhìn qua cái máy chơi game đã tàn phế rồi lại nhìn về phía Lâm Phàm rồi lại nhìn về phía cái máy đáng thương.
Ngươi có phải là không chơi nổi nữa rồi hay không?
Lão bản đang lắc lư nghe nhạc thì bỗng có tiếng động ầm ĩ cắt ngang làm hắn cả kinh đứng lên, tưởng rằng là sự cố nổ bình gas.
Tới khi nhìn thấy đối phương đã phá hỏng máy chơi game của nhà hắn thì trong lòng lão bản không khỏi nổi lửa thình thịch.
Các ngươi vừa mới làm trò gì, đấy chính là bát cơm của ta, là đại bảo bối của ta, các ngươi đã trưng cầu qua sự đồng ý của ta chưa mà lại dám đấm hỏng nó? Có tin ta cùng các ngươi liều mạng hay không?
Nhưng tiền bạc đúng là sự đứng đầu của vạn điều ác.
Thế nên...
"Lão bản, có phải cái máy này chơi không thuận tay hay không, để ta đổi tới máy khác cho ngài nhé?"
Lão bản hèn mọn vì đồng tiền mà khom lưng, cần cù mở ra hai cái máy chơi game khác rồi khép nép mời ba vị lão bản di dời tôn giá.
Haiz, kiếm tiền là việc không dễ dàng gì, cơ hội để gặp được kẻ ngốc nghếch chịu vung tiền như gió thoảng mây bay giống vậy cũng chẳng nhiều, nếu như ngay cả cái này mà cũng phục thị không tốt, vậy thì đáng đời kẻ đó nghèo cả một đời.
Ván thứ mười một bắt đầu.
Đừng nhìn Tiền Tiểu Bảo mới bảy tuổi, nhưng tương lai nó đã là người thừa kế của đại gia giàu nhất thành phố Diên Hải, thế nên dùng mấy chữ để đánh giá về cậu nhóc này thì có thể nói: cầm được thì cũng buông được, tương đối hiểu chuyện.
Bây giờ nó hoàn toàn không hề kích động giống vừa nãy.
Tốc độ ấn phím trở nên vô cùng chậm rãi. Thỉnh thoảng lại còn thốt lên mấy câu nói cực kỳ rợn da gà.
"Oa! Thật lợi hại."
"Ai nha, ta sắp bị đánh chết rồi."
"Vì sao ngươi thao tác nhanh thế, ta còn không kịp đụng tới ngươi."
"Ngươi quá mạnh."
Tiền Tiểu Bảo điều khiển nhân vật trong máy chơi game chậm rãi đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại vung tay đá chân mấy cái vô nghĩa, căn bản không hề đụng tới vạt áo của nhân vật do Lâm Phàm điều khiển, đừng hỏi nó lý do vì sao lại làm thế, đương nhiên câu trả lời chính là nó không dám a.
Chung quy thì chênh lệch thực lực giữa hai người quá lớn, cuối cùng nó vẫn mới chỉ là đứa bé.
KO.
"Lão Trương, ta đã thay ngươi báo thù."
Lâm Phàm buông tay ra khỏi nút phím, quay đầu vui vẻ nhìn về phía lão Trương.
Trương lão đầu hào hứng vỗ tay,
"Tốt, quá tuyệt vời."
Chẳng biết tại sao nhưng đột nhiên Tiền Tiểu Bảo phát hiện hết thảy đều trở nên tẻ nhạt vô vị, rõ ràng không nên là như vậy, nó chơi game từ nhỏ tới tận bây giờ đều chưa từng thất bại trước kẻ khác, nhưng cứ nhìn lỗ thủng trên máy chơi game đằng kia do Lâm Phàm một quyền đánh xuyên qua, nó lại tặc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền