Chương 98 : Hách Học Trưởng, Hách Lão Ca! (2)
Hách Học Trưởng, Hách Lão Ca! (2)
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu đứng song song trước cửa, hướng về phía Tiền Tiểu Bảo phất phất tay.
"Gặp lại sau."
Tiền Tiểu Bảo nằm nhoài trên cửa sổ xe, cao hứng khua tay nói:
"Sẽ sớm thôi, đợi có thời gian ta sẽ đến tìm các ngươi cùng nhau chơi đùa."
"Hoan nghênh ngươi."
Lâm Phàm mỉm cười nói.
Rất nhanh, chiếc xe sang trọng kia dần dần lăn bánh rời đi, cuối cùng biến mất trong tầm mắt của bọn hắn.
Lâm Phàm và Trương lão đầu hào hứng nhìn nhau.
"Hắn nói tạm biệt với chúng ta, còn bảo sẽ tới tìm chúng ta đi chơi nữa kìa, xem ra là hắn nguyện ý cùng chúng ta làm bằng hữu rồi."
Trương lão đầu vui vẻ nói.
"Hắn đúng là một người tốt."
Lâm Phàm hùa theo.
Hai người trên mặt tươi cười, sau đó trăm miệng một lời:
"Thật vui vẻ."
Có vài vị hộ lý đúng lúc đi ngang qua, trông thấy tình huống mới rồi của hai người bệnh tâm thần thì đầu óc không khỏi có chút ngây ngẩn, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Vừa nhìn liền thấy thân phận của tiểu hài tử kia hiển nhiên không đơn giản, người có thể đi chiếc xe limousine sang trọng màu đen ấy tuyệt đối là hài tử nhà giàu có, thế nhưng làm sao người như vậy lại cùng người bị bệnh tâm thần ở cùng một chỗ, còn bày ra dáng vẻ thân thiết đưa bọn hắn trở về?
Mấy vị hộ công suy nghĩ nát óc cũng đều không nghĩ ra được lý do nào hợp lý.
Bọn họ luôn hi vọng có thể kết giao bằng hữu cùng một vị thổ hào nào đó, tuy nhiên lại không có bất kỳ cơ hội nào.
Thế nhưng bây giờ lại tận mắt trông thấy ngay cả bệnh nhân tâm thần cũng đều có bằng hữu là thổ hào, đối với bọn họ thì việc này chính là một sự đả kích rất lớn.
...
Bệnh viện đa khoa Tam Điền Hoa Giáp.
Lý Lai Phúc thật sự thấy tuyệt vọng rồi, ông đã mang theo bảo an đi tìm Lâm Phàm và Trương lão đầu khắp nơi, đã hỏi thăm qua rất nhiều người nhưng ai nấy đều nói không hề nhìn thấy khiến ông cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
Lý viện phó nặng nề thở dài một tiếng.
Không có cách nào a, ông có muốn giấu giếm thì cũng chẳng thể giấu nổi, nếu như đêm nay mà còn tìm không thấy thì tình huống kia coi như không xong rồi.
Lý Lai Phúc suy nghĩ mông lung một hồi, cuối cùng quyết định thôi thì cứ thú thật với chính chủ vậy.
Ông lấy điện thoại di động ra gọi tới cho Hách viện trưởng.
Điện thoại thông.
"Hách lão ca, huynh đang làm gì vậy?"
Trong lòng của ông thấy rất hổ thẹn, thế nên tự giác hạ thấp tư thái, vừa mở miệng liền chủ động gọi đối phương một tiếng lão ca, hai tiếng lão ca.
"Ừm! Không có việc gì quan trọng."
"Ta gọi đến giờ này vì muốn nói cho huynh biết một chuyện, nhưng đầu tiên nói trước, huynh phải bình tĩnh, không nên kích động mà ảnh hưởng tới sức khỏe nhé."
"Chuyện là như vậy, hôm nay bên bệnh viện chỗ ta phát sinh một ít chuyện, có tà vật ruồi xuất hiện dẫn tới bệnh viện vô cùng nhốn nháo, Lâm Phàm và Trương lão đầu chắc là bị kinh hách nên đã chạy ra khỏi bệnh viện mất rồi. Huynh cũng biết cách làm người của ta mà, ta tuyệt đối không phải là loại người không chịu trách nhiệm kia, ta đã dẫn theo rất nhiều người đi tìm cả ngày nay nhưng vẫn chưa tìm thấy, hiện tại không còn cách nào a, chỉ có thể trông cậy vào huynh. Hách học trưởng, Hách lão ca, huynh có thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền