ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 1096. Lão thợ mộc

Chương 1096: Lão thợ mộc

Nhưng vị Hiền Hậu này lại phát tiết oán khí đè nén phía sau khuôn mặt tươi cười của mình lên người đám nô tỳ. Trong mấy năm qua nàng đã phạt trượng đánh chết cung nữ thái giám có mấy chục người, chỉ cần lỡ tay đánh rơi đồ vật là tội bất cung, trả lời chậm một chút là bất kính, lén lút nói vài lời là yêu ngôn hoặc chúng…

Khó trách trong Tử Cấm thành, bọn cung nữ thái giám đều e sợ phải tới phục vụ ở Khôn Ninh cung, phàm bất cứ ai không may bị đưa tới đây thật sự chính là bước một chân vào quỷ môn quan.

May nhờ mấy ngày gần đây tựa hồ tâm trạng Vương Hoàng hậu tương đối tốt, sắc mặt trước kia thường hay dựng lên bất ngờ thỉnh thoảng mỉm cười. Bọn cung nữ thái giám thấy vậy kinh ngạc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ tới tương lai không biết lúc nào tâm trạng nương nương lại sẽ trở nên kém đi, cũng không nén nổi buông tiếng than dài, có cảm giác sáng khó giữ được đến tối.

- Đám nô tài Thần Cung giám mắt chó coi thường người này, sao còn chưa cho người tới sửa lại cửa sổ, chẳng lẽ muốn làm cho bản cung chết rét để thỏa mãn tâm nguyện bọn chúng?! Nếu là Ninh Tú cung có chuyện, chắc chắn sẽ chạy tới thật nhanh!

Giọng nói the thé hơi chói tai vang lên bên trong cung thất, không ai ngờ rằng Vương Hoàng hậu được xưng từ hiếu lại có thái độ như vậy trước mặt tôi tớ, nồng nặc mùi oán phụ.

Đám cung nữ thái giám bên ngoài đều cảm thấy rùng mình, một cơn gió thổi qua ai nấy đều lạnh cả sống lưng.

Một cánh cửa sổ Khôn Ninh cung bị nứt một khe nhỏ, chỉ có một chút gió lạnh thổi vào. Hôm qua Vương Hoàng hậu đã phái người tới báo Thần Cung giám sửa chữa, thế nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thấy một bóng người nào tới, không trách nương nương tức giận.

Nghe Vương Hoàng hậu nổi giận, trong lòng cung nữ thái giám cảm thấy nơm nớp không yên, thầm mắng bọn Thần Cung giám chết tiệt dám đắc tội Vương nương nương, hại lây tới chúng ta, chờ lát nữa xem ai là người xui xẻo…

Bất ngờ có người đến, chỉ thấy phía Bắc có ba người đang đi tới, hai tiểu hoạn quan trẻ tuổi là người của Thần Cung giám, phía sau là một lão thái giám tóc bạc. Lúc này trời lạnh, lão mặc chiếc áo bông cũ kỹ đã vá vài chỗ, lưng đeo một chiếc rương gỗ bạc màu, thì ra là thợ mộc. Đến khi lão tới gần nhìn kỹ mới thấy mặt mũi đầy nếp nhăn.

Ôi chao, thật đúng là Thần Cung giám đã phái người đến! Đám cung nữ thái giám Từ Ninh cung thảy đều buồn cười, ai nấy lui về phía sau mấy bước, ra sức cách xa lão thợ mộc này một chút, còn nghiêng mặt sang bên không nhìn tới lão.

Trong lòng bọn họ đang không ngừng suy đoán xem Vương nương nương sẽ trút giận lên lão thợ mộc này thế nào, phải tránh lão càng xa càng tốt.

Một tên tiểu thái giám đi vào thông truyền, rất nhanh tâm phúc của Vương Hoàng hậu đã bước ra:

- Mau mau mau, vì sao chậm chạp như vậy, nương nương đã nổi giận rồi!

Lão thợ mộc cúi đầu cười bồi, loạng choạng đi vào cung thất, được tâm phúc bên người nương nương dẫn đi thẳng vào nội thất.

Dung mạo mỹ lệ đoan trang của Vương Hoàng hậu lúc này có vẻ u uất, nếp nhăn từ cánh mũi đến khóe miệng càng sâu hơn. Nàng ngồi trên chiếc ghế gỗ tử đàn trải đệm thật dày, bên người chỉ có hai tên thái giám, hai tên cung nữ hầu hạ, đều là tâm phúc của nàng.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip