ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 1097. Gian thần gian phi

Chương 1097: Gian thần gian phi

Trương Kình lập tức đoán được nguồn cơn, quá nửa là Vạn Lịch thuận miệng nhắc tới loại chuông Tây Dương này, Trịnh Trinh bèn cho người đi hỏi Tần Lâm. Quan hệ giữa hắn và Ngũ Phong hải thương quá rõ ràng, trong cung ngoài cung, đạt quan hiển quý kinh sư đều biết, có cần vật dụng Tây Dương gì chỉ cần đi hỏi Tần Bá gia, chắc chắn sẽ tìm được.

Tên Tần Lâm này cũng là cố ý, không chỉ tìm được chuông Tây Dương còn không mượn tay người khác tự mình khệ nệ khiêng tới, hành động nịnh bợ như vậy cũng thật tức cười.

Bất quá ngược lại Trương Kình không hoài nghi gì, lúc Tần Lâm từ Vân Nam trở về cũng đã tự mình mang một đống đồ tới Từ Ninh cung, khiến cho Lý Thái hậu kinh ngạc há hốc miệng, lần này chỉ là bổn cũ soạn lại.

‘Hừ, Trịnh Trinh vốn chính là bè đảng của ngươi, làm cho Hoàng gia thấy cũng có vài phần tác dụng, đáng tiếc giờ khắc này bệ hạ ở ngự thư phòng, ngươi giở trò mèo cũng không ai xem.’

Trương Kình khinh thường bĩu môi, nghĩ đến lúc này mình cũng không phải là Trương Ty Lễ, mà là lão thợ mộc mới từ Khôn Ninh cung ra, tự nhiên không thể lắm mồm với Tần Lâm, bèn lặng lẽ lui sang bên, cúi đầu hàm hồ nói câu đáng chết.

Tần Lâm cũng không để ý tới y, ôm chuông đi thẳng tới.

Trương Kình thở phào nhẹ nhõm, âm thầm buồn cười, tên Tần Lâm này được xưng mắt thần như điện, mình ở ngay bên cạnh mà hắn cũng không nhìn ra.

Không ngờ Tần Lâm đột nhiên quay đầu lại, nhìn y ra lệnh:

- Này lão nô tài kia, tới đây khiêng chuông.

Ta ư? Trương Kình không ngờ xảy ra chuyện như vậy.

Tần Lâm nhìn về phía Bàng Bảo, Lưu Thành lúng túng nói:

- Khiêng đi càng ngày càng nặng, để cho tên nô tài kia khiêng thay cho ta một quãng, lát nữa ta sẽ tự khiêng.

- Bá gia vất vả, nên để cho chúng ta phụ một tay từ sớm, cần gì khách sáo?

Bàng Bảo, Lưu Thành ra vẻ rất sẵn lòng phụ giúp Tần Lâm.

Tự nhiên Tần Lâm sẽ không để cho hai vị này động thủ, hắn trừng mắt về phía Trương Kình:

- Lão nô, còn ngây người ra đó làm gì, không nhận ra bản đốc sao?

Trương Kình tức gần nổ phổi, nhưng y mới vừa giả trang thành thợ mộc bí mật hội kiến Vương Hoàng hậu, chẳng lẽ còn có thể tháo mặt nạ da người ra hét lớn ngươi mù mắt chó rồi sao, nhà ta là Trương Ty Lễ?!

Y không thể làm gì được, đành phải im hơi lặng tiếng nhận lấy chuông lớn từ trong tay Tần Lâm.

Chiếc chuông Tây Dương này to như cái tủ nhỏ, lại khá nặng, Tần Lâm cười thầm buông lỏng tay, chuông lập tức ngã về phía Trương Kình.

Trương Kình vội vàng tiếp lấy, vào tay lập tức trầm xuống, suýt chút nữa làm cho y gãy gập lưng.

Tần Lâm không thèm đếm xỉa, cùng Bàng Bảo, Lưu Thành cười cười nói nói đi tới Ninh Tú cung. Trương Kình không có lựa chọn nào khác, bất đắc dĩ chỉ có thể ôm chuông đi theo sau từng bước.

Nói ra cũng đáng thương, Tần Lâm đã luyện qua Chu Dịch Tham Đồng Khế, lại đang lúc thanh niên, ôm chuông này đi một hồi đầu nóng toát ra khí trắng. Trương Kình là trung niên, lại ăn sung mặc sướng ở Ty Lễ Giám bao nhiêu năm qua, khiêng chuông này đi thật sự là rất hao tổn sức lực, toàn thân toát mồ hôi, tay chân như nhũn ra.

Đi một bước là chịu cực hình một bước, Trương Kình cắn răng khổ sở nhẫn nhịn mới không lộ mặt. Vất vả lắm mới đi gần tới Ninh Tú

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip