ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 1099. Sống chết trước mắt

Chương 1099: Sống chết trước mắt

- Sư phó, sư phó tỷ tỷ, muội ở chỗ này!

Rốt cục Bạch Linh Sa nhìn thấy Bạch Sương Hoa đứng chờ đã lâu. A Sa cao hứng múa tay, thanh âm thiếu nữ có vẻ nghịch ngợm truyền ra rất xa trên đồng tuyết mênh mông hoang vắng.

Nội công Bạch Sương Hoa thâm sâu hơn đồ đệ, nhãn lực cũng tinh tường hơn. Bất quá nàng thờ ơ nghịch tuyết dưới chân, trong lòng tràn đầy tâm sự mới không chú ý thấy bóng dáng quen thuộc của đồ đệ xuất hiện ngoài xa.

Nghe được gió Bắc đưa tiếng gọi tới, nàng ngẩng đầu lên, vẻ lạnh lùng trên gương mặt mỹ nhân trở nên ấm áp, lộ ra nụ cười hiếm thấy:

- A Sa!

Bạch Linh Sa đạp tuyết chạy như bay đến, công lực nàng không tinh thuần bằng sư phó, hai chân thi triển khinh công tuy không lún vào trong tuyết, nhưng đạp cho tuyết đọng khe khẽ tung bay. Thân hình thiếu nữ yểu điệu chập chờn phiêu hốt, giống như con hươu sao nhảy nhót trong tuyết.

- Sư phó!

A Sa nhào vào lòng Bạch Sương Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên giụi vào vai nàng, trong đôi mắt chứa đầy nước mắt kích động, tình thâm không muốn xa rời.

Bạch Sương Hoa khẽ vuốt ve mái tóc óng ánh đen mướt của đồ đệ, lắc đầu một cái:

- A Sa cũng đã là giáo chủ Thánh giáo mà còn mau nước mắt như vậy, Thánh giáo truyền đời đã tám trăm năm, có giáo chủ khóc nhè sao?

- Không cần biết, sư phó tỷ tỷ bị Tần đại thúc bắt đi, A Sa trở nên bơ vơ không biết nương tựa vào ai…

- Thật là một đứa nhỏ ngốc, sư phó không hề khổ sở, ở Trấn Thủy Quan Âm am kinh sư không cần phiền vì giáo vụ, sảng khoái vô cùng như nhàn vân dã hạc, còn mập lên một chút so với trước kia.

A Sa đột nhiên giãy ra khỏi lòng Bạch Sương Hoa, giơ tay áo lên lau nước mắt, sau đó đi vòng quanh quan sát sư phó của mình từ trên xuống dưới, chợt bật cười:

- Ừm, Tần đại thúc không có bạc đãi sư phó tỷ tỷ, quả nhiên dung nhan lộng lẫy, sắc mặt cũng không còn lạnh lùng như trước, tươi tỉnh hơn không ít… Hì hì, có lẽ là nhờ ơn mưa móc tưới tắm…

- Tiểu quỷ đầu này!

Bạch Sương Hoa nghiêm mặt làm bộ muốn đánh.

A Sa cầm cánh tay nàng kêu oan:

- Ôi chao, đây là giáo chủ tỷ tỷ thi hành giáo quy, hay là Đốc Chủ phu nhân muốn dùng vương pháp?

Sắc mặt lạnh như băng của Bạch Sương Hoa đỏ bừng, âm thầm nghiến răng nghiến lợi. Tiểu quỷ đầu này thật sự ghê tởm, không hiểu vì sao bản lãnh ăn vạ cũng có chín phần giống tên Tần Lâm kia… Nghĩ đến nàng nằm vùng ở trong phủ Tần Lâm đã lâu, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, quả thật cổ nhân nói chẳng sai.

Bạch Sương Hoa cùng A Sa tuy thân phận thầy trò nhưng tình như tỷ muội, A Sa thật sự không muốn xa rời nàng. Gặp mặt cười nói mấy câu, hai người bèn tâm sự với nhau chuyện xảy ra trong thời gian xa cách.

Ngày đó từ biệt ở Vân Nam Côn Minh Kim Mã Bích Kê phường, Bạch Linh Sa cầm đầu cao tầng Bạch Liên giáo biết Vân Nam đại cục đã định, không còn chuyện gì có thể làm, mà đề nghị của Tần Lâm đưa ra hải ngoại truyền giáo cũng bị phần lớn Đường chủ cùng trưởng lão hủy bỏ. Mặc dù đất Nam Cương trời cao Hoàng đế xa, triều đình vươn tay không tới, truyền giáo sẽ không gặp phải phong cấm, nhưng dân chúng Nam Cương phần nhiều sùng tin Phật giáo tiểu thừa, Bạch Liên giáo muốn truyền bá ở đó sợ rằng khó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip