ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế

Chương 1100. Thả diều ngày đông

Chương 1100: Thả diều ngày đông

Đáng tiếc cương quá thì dễ gãy, có lẽ hôm nay đúng là trận chiến cuối cùng của đệ nhất cao thủ đương thời...

Chợt Bạch Linh Sa vui mừng hớn hở kêu lên:

- Sư phó chậm đã, tỷ xem bên kia!

Bạch Sương Hoa nhìn theo phương hướng A Sa chỉ, trên không trung phía Tây không biết lúc nào xuất hiện một con diều, được gió Bắc thổi lên thật cao. Trên diều có hình một con chim én thường thấy ở chốn kinh sư, dưới chân con én có cắp hai đóa hoa sen trắng.

Vào mùa Đông có người thả diều là một chuyện kỳ quái, trên diều có tiêu ký của Bạch Liên giáo còn kỳ quái hơn.

- Chẳng lẽ bọn Ngả đại thúc ở bên kia?

A Sa mừng rỡ, rồi lại có hơi không chắc chắn. Nàng lén lút chạy ra ngoài, bọn Ngả Khổ Thiền cũng không biết nàng đến Hoa Hổ câu.

Huống chi nếu như là bọn Ngả Khổ Thiền, Tử Hàn Yên, hẳn đã sớm chạy tới hội hợp với giáo chủ bọn họ, cần gì thả diều ngoài xa như vậy?!

Bạch Sương Hoa khẽ cau mày liễu, quyết định thật nhanh:

- Phá vòng vây về phía Tây!

Tối thiểu chạy về hướng đó còn có một đường sinh cơ.

Hai thầy trò ngầm hiểu ý, tách ra hai bên đồng thời cấp tốc chạy về phía Đông. Đám Đề Kỵ phía Đông vội vàng bắn tên, đồng thời ghìm ngựa giảm chậm tốc độ giữ một khoảng cách, sợ bị giáo chủ Ma giáo áp sát.

Các vị cao thủ đại nội kêu lên một tiếng, múa may đủ loại binh khí xông lên.

Bắn xong một đợt mưa tên vẫn không đả thương được Bạch Liên giáo chủ, hai tay Bạch Sương Hoa quơ múa như Thiên Thủ Quan Âm, tiếp lấy toàn bộ mưa tên bắn tới ném ngược trở về, mấy tên cao thủ đại nội xông tới trước tiên bị mưa tên bắn trúng đầu vai hoặc là ngực bụng.

Công lực Bạch Linh Sa kém hơn sư phó, không thể nào bắt tên ném trở lại, nhưng cũng không thiếu phương pháp đối phó. Chỉ thấy thân hình nàng giống như cá lội, thấp thoáng tránh né nhanh nhẹn giữa làn tên, mưa tên mang theo tiếng xé gió xẹt qua bên người, tuy rằng chỉ cách một ly là trúng nhưng lại không làm thương tổn được nàng.

Vốn đám cẩm y quan giáo cũng không trông cậy vào một đợt mưa tên là có thể hạ gục giáo chủ Ma giáo. Bọn họ ung dung điềm tĩnh xoay đầu ngựa, chuẩn bị giương cung lắp tên, chờ cao thủ đại nội quấn lấy các nàng, lúc ấy sẽ bắn tên quấy rầy, nhiều người như vậy cũng có thể làm cho các nàng luống cuống tay chân.

Hoặc là chờ công lực giáo chủ Ma giáo tiêu hao đến đèn cạn khô dầu, mới lấy Đề Kỵ nhóm đội xung phong, còn sợ không thể nhất cử lập công?!

Cho dù là đám thống lĩnh Lưu Thủ Hữu, Lạc Tư Cung ngoài xa cũng tươi cười, đây là vùng hoang dã mênh mông một màu trắng xóa, thật sự là tử địa tuyệt địa trời sinh.

- Giáo chủ Ma giáo đến chỗ này giống như rồng nằm ao cạn, hổ lạc đồng bằng, ha ha ha!

Trương Tôn Nghiêu bật cười ha hả, sờ vết sẹo trong lòng bàn tay bị Tần Lâm bắn một phát súng gây ra, nghĩ đến có thể bắt giữ nữ nhân của hắn lập tức cảm thấy vô cùng khoái chí.

Lưu Thủ Hữu là danh thần thế gia, Lạc Tư Cung cũng là Cẩm Y Vệ nhiều đời truyền xuống, nghe lời này của Trương Tôn Nghiêu cũng không dám khen ngợi. Rồng nằm ao cạn tôm đùa giỡn, hổ lạc đồng bằng bị chó khi, ngươi nói giáo chủ Ma giáo là khốn long bệnh hổ cũng không sao, nhưng như vậy chúng ta sẽ trở thành thứ gì?!

Đúng vào lúc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip