ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục

Chương 51. Cháu trai là tổng thư ký

Chương 51: Cháu trai là tổng thư ký

"Cái này, lão ca à, con cái của anh bọn họ cũng ở Ngô Châu sao?"

Trương Vệ Đông hỏi, nhưng trong lòng thì mong mỏi con cái của họ cách Ngô Châu càng xa càng tốt, tốt nhất là ra nước ngoài luôn đi, như vậy cũng đỡ phải gặp mặt.

Tuy nhiên, nhất định Trương Vệ Đông phải thất vọng rồi. Bạch Dung nghe Trương Vệ Đông nhắc tới con của mình, rốt cục cũng tỉnh táo lại, nhìn Đàm Chính Minh hỏi:

"Đúng rồi, anh có gọi Vĩnh Khiêm trở về một chuyến không?"

"Gọi rồi, ngày hôm nay kết bái với Vệ Đông, chuyện lớn như vậy, làm sao anh có thể không gọi nó về đây? Nhưng mà thằng nhóc này bây giờ làm quan hơi lớn một chút thì không để lời nói của cha hắn đặt trong mắt nữa, từ chối nói buổi tối có việc bận có thể không về được. Em nghe thử coi, nói kiểu gì vậy, chuyện gì so với chuyện cha nó kết bái còn quan trọng hơn? Lẽ nào nó làm qua quan, thì anh chưa từng làm qua quan sao? Còn nói chuyện với anh kiểu cách nhà quan như vậy."

Đàm Chính Minh thấy Bạch Dung hỏi, nhất thời một bụng bất mãn nói.

"Được rồi, được rồi, anh cũng không phải không biết con trai anh đang làm Tổng thư ký thị ủy, chuyện gì cũng phải nhúng tay vào, còn có một số chuyện không thể thoát thân là chuyện có thể hiểu được. Lại nói, Vệ Đông bây giờ cũng không phải là giảng viên trong trường học sao? Sau này thúc cháu bọn họ chẳng lẽ không có cơ hội gặp mặt sao?"

Bạch Dung trừng mắt nhìn Đàm Chính Minh một chút, oán trách nói.

Tốt nhất là đừng có gặp mặt, Trương Vệ Đông thấy Bạch Dung cũng nói thúc cháu gì đó, liền cảm thấy đau đầu. Làm ơn đi, ta năm nay mới hai mươi ba tuổi nha, coi như lão ca trung niên mới có con, thì chắc giờ con của lão ca cũng bốn mươi rồi! Trong lòng Trương Vệ Đông âm thầm kêu khổ.

"Được rồi, được rồi, em cứ việc che chở con trai của em đi. Thật ra nó không có việc, căn bản chính là trở về sợ ta hỏi tới. Bây giờ làm quan không giống với chúng ta lúc trước, làm gì còn kiểu làm công bộc cho dân, chỉ cần không cưỡi ở trên đầu dân chúng làm hổ làm uy thì dân chúng đã đội ơn rồi. Vĩnh Khiêm còn trẻ đã bò tới Tổng thư ký thị ủy, anh nếu không giáo huấn nó nhiều một chút, đến lúc nó phạm sai lầm lớn thì ăn đạn cũng đã muộn."

Đàm Chính Minh không phục phản bác, giọng nói trong lúc nói chuyện không nhịn được lộ ra một tia bất đắc dĩ và ai thán đối với hiện tượng xã hội bây giờ.

Bạch Dung nghe vậy há miệng muốn phản bác vài câu, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, trên mặt hơi lộ ra vè mặt trầm trọng và lo lắng. Hiện tại trong nước kinh tế đang phát triển, sinh hoạt người dân cũng tăng cao, nhưng cùng lúc với nhân dân, đặc biệt là phẩm đức của người làm chính trị, tác phong cũng đang không ngừng xuống dốc.

Trương Vệ Đông tuổi còn trẻ, lại vẫn sống khép kín, tư tưởng tương đối vẫn còn đơn thuần, trong lúc nhất thời không thể nào lý giải sâu sắc tâm tình lo cho đất nước của hai vị lão nhân, cũng không biết nói chen vào như thế nào, đang thấy buồn bực, ngoài phòng truyền đến một âm thanh trong trẻo.

"Ba, ngài không có chút tin tưởng nào với con trai hay sao? Lại vừa giáo huấn vừa ăn đạn gì đó. Người ta không biết, còn tưởng rằng con là một đại tham quan đây!"

Theo tiếng nói chuyện, một người đàn ông trung niên mang theo một túi công văn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip