ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục

Chương 52. Ẩn bệnh

Chương 52: Ẩn bệnh

Trong lòng vừa suy nghĩ Đàm Chính Minh vừa thả túi công văn xuống, nói:

"Nếu như vậy để con đi rót chén trà."

Thấy Đàm Vĩnh Khiêm, người đàn ông trung niên này thật sự cầm chén đi rót trà cho mình, trong lòng Trương Vệ Đông tuy có chút mất tự nhiên, nhưng nhớ lại vừa nãy Bạch Dung nói mình với Đàm Chính Minh từng thắp nhang kết bái trước mặt Quan Công, lại nghĩ tới cảm giác thần thánh kia, cũng đành để ông ta đi rót. Chỉ là ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Đàm Vĩnh Khiêm, trong lòng có chút phát rầu, thân là trưởng bối mình phải tặng lễ vật ra mắt, nhưng bây giờ trong túi ngoại trừ còn lại năm trăm năm mươi đồng còn thừa sau khi mua hoa quả, cũng không còn gì khác, chẳng lẽ cho gã ít tiền đi mua kẹo? ( =)) Hài không đỡ nổi - Nguyệt )

Nghĩ tới đây, ngay cả Trương Vệ Đông cũng cảm thấy mình rất hoang đường buồn cười. Nhưng mà nếu không lì xì, vậy thì có thể cho cái gì đây?

Trong lúc Trương Vệ Đông âm thầm rầu rĩ, Đàm Vĩnh Khiêm cũng đã châm xong trà bưng đến trước mặt.

Lúc này Trương Vệ Đông mới bắt đầu chân chính quan sát tỉ mỉ Đàm Vĩnh Khiêm, nghĩ thầm Đàm Vĩnh Khiêm này không chỉ có tướng mạo giống như lão ca, ngay cả thể chất cũng giống lão ca, ngũ hành mộc thuộc tính lớn nhất, là một người luyện võ, nhưng mà hơi ít cương dương khí.

Không đúng, người luyện võ dương khí đầy đủ, chân khí trong cơ thể Đàm Vĩnh Khiêm tuy cực kỳ yếu ớt, nhưng hiển nhiên cũng luyện qua võ thuật, làm sao mà dương khí ngược lại còn không bằng một người thường?

Trong lòng nghĩ như vậy, hai mắt Trương Vệ Đông không khỏi thay đổi, trở nên đặc biệt sáng sủa. Đàm Chính Minh và Bạch Dung thì không cảm giác được, còn Đàm Vĩnh Khiêm đang đối mặt với Trương Vệ Đông thì sợ hết hồn, nghĩ thầm người thanh niên này đôi mắt sao lại sáng như vậy, ánh mắt sao lại sắc bén như vậy, chẳng lẽ thật sự là một cao thủ võ lâm, hình như cũng hơi trẻ một chút nha.

"Mời Trương thúc uống trà."

Đàm Vĩnh Khiêm đè xuống ngạc nhiên nghi ngờ trong lòng, lòng không cam tình không nguyên hơi khom người dâng lên chén trà.

Vào lúc này bởi vì trong lòng Trương Vệ Đông còn đang suy nghĩ nên cũng không cảm thấy có gì không tự nhiên, tiện tay tiếp nhận chén trà, gật đầu một cái nói:

"Ân, Vĩnh Khiêm khách khí."

Đừng xem tiểu tử này còn trẻ, cũng kiêu căng quá đi, thấy Trương Vệ Đông một bộ đương nhiên, dáng vẻ nhẹ nhàng như mây gió, trong lòng Đàm Vĩnh Khiêm âm thầm bất mãn, thành phố Ngô Châu bây giờ ngoại trừ cha mẹ ông ta, cho dù bí thư thị ủy, thị trưởng hiện tại cũng không gánh nổi sự cung kinh bưng trà rót nước của gã. Nhưng mà Đàm Chính Minh an vị ngồi một bên nhìn chằm chằm, trong lòng Đàm Vĩnh Khiêm coi như có nhiều bất mãn hơn nữa, cũng chỉ có thể đè xuống. Hết cách rồi, từ nhỏ giao giáo nghiêm ngặt, mà gã thì xưa nay luôn kính nể cha mình, cho gả ăn gan trời đi nữa, thì cái bất mãn này cũng chỉ có thể nén chặt trong lòng.

Trương Vệ Đông nhấp ngụm trà, sau đó tiện tay đặt chén trà lên khay trà, vừa chỉ chỉ vào Đàm Vĩnh Khiêm đang định tìm cớ rời đi, nói:

"Vĩnh Khiêm cháu ngồi xuống, thúc có mấy lời hỏi cháu."

Vãi nồi, tiểu tử này thật sự tưởng mình trở thành thân thúc thúc của ta rồi! Đàm Vĩnh Khiêm cho dù hàm dưỡng tốt, lúc này trong lòng cũng không nhịn được bạo phát một lời thô tục. Nhưng ở trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip